Lãnh Thê – Chương 1.2


Lãnh Thê

Tác giả : Ôn Tâm

Edit: ss Thu Hồng

Beta: Lady

Chương 1.2 : Phá cũ xây mới

Đứng trước quầy hàng đông lạnh trong siêu thị, Tô Vũ Đồng cẩn thận chọn lựa nguyên liệu nấu ăn, dùng ánh mắt sắc bén nhất, bàn tay nhạy cảm nhất để nhận biết được độ tươi ngon của nguyên liệu thức ăn.

Mỗi một loại thực phẩm được cô chọn lựa, đều phải là tươi ngon nhất, bổ dưỡng nhất.

Chọn xong cá thịt tươi ngon, cô đẩy xe, dựa theo danh sách mua hàng đã được liệt kê sẵn, chuyên tâm lấy đủ những vật phẩm cần dùng.

Đậu phụ Nhật Bản nhập khẩu, hương vị mới đủ non mềm; Bột mì phải của Pháp, bột nhào ra mới bóng bẩy ngon mắt; Trái cây đương nhiên phải từ Đài Loan, chính là loại tốt nhất,  ăn vừa ngọt giòn ngon.

Ngoài trái cây còn phải thêm những vật dụng hàng ngày, mỗi một loại, cô đều lựa chọn cẩn thận, không nhất thiết phải đắt nhất nhưng nhất định phải tốt nhất. Trong nhà cô không cho phép có thật giả lẫn lộn chướng mắt.

Vì để chồng có môi trường sống thật thoải mái, cô không hề để ý đến thời gian cùng giá cả.

Hai giờ sau, Tô Vũ Đồng quẹt thẻ thanh toán, đẩy xe đầy ắp hàng hướng bãi đỗ xe ngầm đi xuống.

Chiếc xe màu vàng nhạt có màu sắc vui vẻ đẹp mắt gắn rèm che đậu trong góc, Cô mở cốp xe chất hàng hóa vừa mua sắp xếp gọn gàng bỏ vào.

Đang lúc bận rộn, một giọng nói ngạo mạn vang lên sau lưng cô.

“Tô Vũ Đồng, là cậu sao?”

Cơ thể cô cứng đờ, liền nhận ra giọng nói quen thuộc này.

“Vũ Đồng phải không?” Người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang nhẹ nhàng đi tới trước mặt cô, tháo chiếc kính râm nhãn hiệu nổi tiếng xuống, đang bận tối mắt mà vẫn thong dong quan sát cô. “Đã lâu không gặp, xem cậu khí sắc không tệ nha a!”

Vũ Đồng im lặng.

“Như thế nào? Không phải không nhận ra tôi chứ?” Người phụ nữ cười duyên.”Tôi là Nhã Tinh nè! Bạn thời thơ ấu bên nhau đến lớn, bạn bè hơn hai mươi năm, cậu sẽ không quên chứ?”

Cô đương nhiên sẽ không quên. Làm sao có thể quên?

Thái Nhã Tinh, từng là người bạn tốt nhất của cô, cũng là người không nói tiếng nào cướp đi bạn trai cô, là tình địch của cô.

Vũ Đồng tự giễu chính mình, ánh mắt bất giác trở nên lãnh khốc.”Gần đây cô có khỏe không?” Cô lạnh nhạt hỏi.

“Khỏe, đương nhiên khỏe, khỏe vô cùng!” Thái Nhã Tinh khoa trương cường điệu, ánh mắt lóe sáng đắc ý.”Tớ với Vĩ Hào hôm nay tổ chức ăn mừng kỷ niệm hai năm kết hôn, anh ấy đã đặt phòng ở khách sạn Xuân Thiên đấy.”

“Vậy sao?” Vũ Đồng lãnh đạm nói.

“Không biết năm nay anh ấy sẽ cho tớ kinh hỉ gì đây?” Thái Nhã Tinh xoắn đôi tay ngọc vào nhau nháy mắt như trở thành một cô gái ngây thơ, không biết vô tình hay cố ý trước mặt cô giả bộ hạnh phúc.”Cậu biết không? Năm ngoái tròn một năm chúng mình kết hôn, ở trong Club 101, trước mặt mọi người anh ấy quỳ xuống và nói rất yêu tớ, còn tặng tớ sợi dây chuyền kim cương Bulgari ác! Thật đắt tiền, quá mức xa hoa.”

“Dù sao cũng là tiền nhà mẹ vợ bỏ ra, anh ta đương nhiên không…ngại chùn tay.” Vũ Đồng thản nhiên nói.

Thái Nhã Tinh mặt biến sắc, vốn là khuôn mặt trắng ngần, nháy mắt méo mó đến rất khó coi. Cô ta ngừng lại hai giây, âm thầm tìm lại thần thái ban đầu.

“Như thế nào? Cậu đang ngưỡng mộ hay là ghen tị? Vĩ Hào rất tốt với tôi, cho nên cậu thấy không cam lòng sao?”

“Tôi kết thúc rồi, sao còn không cam lòng?” Vũ Đồng mặt không chút thay đổi.

“Bởi vì anh ấy bỏ rơi cậu mà chọn tôi!” Thái Nhã Tinh cười lạnh.”Đừng nói với tôi, Tô đại tiểu thư, cậu một chút cũng không cảm thấy khổ sở, cậu lúc ấy nhất định thật bị thương, phải không?”

“Anh ta lựa chọn cậu, cũng không phải bởi vì anh ta yêu cậu, mà là bởi vì nhà Thái gia các người có lắm tiền.” Vũ Đồng lạnh lùng phản kích lại.

Thái Nhã Tinh tức giận thay đổi ngữ điệu. “Đúng vậy, Thái gia chúng tôi có tiền, cậu ghen tị sao?” Giọng cô ta đầy vẻ châm chọc.”Mặc kệ Vĩ Hào lúc đầu lấy tôi vì điều gì, tóm lại chúng tôi bây giờ thực vô cùng ân ái. Tôi thật hạnh phúc, so với thiên kim tiểu thư bất hạnh, nhà bị phá sản không biết hạnh phúc hơn gấp mấy trăm lần.”

Đối mặt với việc bị bạn cũ không chút lưu tình đả kích, Vũ Đồng chỉ bất động, nhưng rất bình tĩnh nhìn cô ta.

Lạnh lùng như vậy khiến Thái Nhã Tinh càng tức giận. Từ nhỏ cô ta xem Vũ Đồng là đối thủ, mọi thứ đều muốn tranh giành với cô, cố tình giở thói kiêu ngạo nhưng cô không thèm tranh chấp.

“Không thể nào? Cậu đến Siêu thị Vi Phong mua thức ăn?” Thái Nhã Tinh cố ý quét mắt nhìn Vũ Đồng đang chất thực phẩm lên xe, bĩu môi khinh thường.”Xem ra cậu bây giờ giống một thiếu phụ luống tuổi có chồng nhưng nhìn lại thật ngọt ngào a! Những người phụ nữ khác tới nơi này để mua đồ trang sức quần áo, cậu lại đến mua đồ ăn, ha ha!” Cô ta lớn tiếng cười giễu cợt. “Không phải nghe nói chồng cậu là phó giám đốc công ty chứng khoán nước ngoài sao? Sẽ không phải ngay cả một người giúp việc cũng không thuê nổi đi?”

“Tôi thích tự mình chăm lo cho gia đình.” Vũ Đồng phớt lờ vẻ giễu cợt của cô ta, tiếp tục chất đồ để vào cốp xe.

“Cho tớ xin đi! Một thiên kim tiểu thư từng sống trong nhung lụa lại thích tự mình làm việc nhà?!” Thái Nhã Tinh tăng cao âm điệu, nghe Vũ Đồng trả lời đến khó mà tin là thật. “Đừng nói với tôi cậu đang nói đùa nha!”

“Tôi không có hứng đùa cợt.” Vũ Đồng lãnh đạm đáp lời, đóng lại cốp xe. “Ngại quá, nếu không còn chuyện gì khác, tôi đi trước.”

“Sao vậy? Vội về nấu cơm à?” Thái Nhã Tinh cười nhạo cô.

Không nghĩ tới cô lại không lưu tâm gật đầu. “Đúng vậy.”

Ngồi trên xe, khởi động xe, Vũ Đồng hướng bạn cũ vẫy vẫy tay. “Tạm biệt. Chúc hai người một ngày lễ kỷ niệm kết hôn hạnh phúc.”

Dứt lời, cô giẫm xuống chân ga, tiêu sái chạy xe rời đi, để lại cái nhìn trân trối tức giận đến nghẹn họng xanh xám mặt mày của Thái Nhã Tinh.

Cô đã thắng.

Vũ Đồng vừa chuẩn bị thức ăn vừa tủm tỉm cười một mình.

Mới vừa rồi ở tầng hầm bãi đỗ xe siêu thị Vi Phong, cùng Thái Nhã Tinh đấu khẩu, là cô đã thắng.

Nguy hiểm thật.

Thái Nhã Tinh toàn thân mặc y phục hàng hiệu nổi tiếng, trang điểm đẹp đẽ, nếu đầu óc có chút ít thông minh, thì có thể bị tính khí đại tiểu thư của cô đánh cho thương tích đầy mình, chưa kể trong tay cô ta còn có một chiến lợi phẩm – một tên đàn ông đứng núi này trông núi nọ.

May mắn Thái Nhã Tinh mồm miệng độc ác, nhưng lại không biết dùng đầu óc, nếu không hôm nay đấu một trận, cô không có khả năng an toàn trở về.

Thực sự nguy hiểm.

Vũ Đồng chớp chớp mắt, mũi có chút cay cay, tròng mắt đau nhức, nước mắt nhè nhẹ chảy lăn dài.

Chắc là tại hành tây? Củ hành tây này, quá nồng đi.

Nước mắt cô từng giọt lăn xuống, tay vẫn không ngừng, đem củ hành tây xắt thành từng miếng đều nhau.

Xắt xong hành tây, cô đem hết các nguyên liệu khác cùng ném vào trong nồi súp thịt bò hầm.

Trong lúc chờ hầm súp, cô chiên cá, xào rau, nướng măng tây, cuộn thịt xông khói, mỗi một bửa ăn đều giống như chuẩn bị yến tiệc, thật sự không giống bửa cơm chỉ cần vài món đạm bạc cho một cặp vợ chồng dùng.

Những món ăn này đủ sắc đủ vị, tất cả đều là cô nghiêm túc học tại lớp dạy nấu ăn, nhưng trong tủ lạnh một mâm tỉ mỉ trang trí ô mai ngàn nhánh, đều nhờ sự hướng dẫn của danh sư.

Cô chắc chắn những món này đều là món Ôn Triệt yêu thích. Anh không thể không thích, nếu không mỗi lần về nhà ăn cơm đều sẽ không ăn sạch đồ ăn cô nấu được.

Ai mà không thích được ăn ngon? Cô chuẩn bị những món ăn này sắc và vị so với khách sạn năm sao chẳng chút thua kém.

Đã đến giờ, Vũ Đồng bầy lên bàn một mâm thức ăn sắc hương vị đều đủ cả, chờ chồng trở về.

Anh tuy thường xuyên tăng ca, khó về nhà ăn cơm tối, nhưng chỉ cần anh không gọi điện nói không về, Vũ Đồng đều giống như vậy ngồi ở bên bàn ăn chờ anh.

Tám giờ, cửa trước truyền đến tiếng chìa khóa leng keng.

Vũ Đồng mang khuôn mặt tươi cười, nghênh đón. “Anh đã về.”

“Ừh.” Ôn Triệt gật đầu.

“Anh uống rượu phải không?”  Cô hơi hơi nhíu mi, ngửi được trên người anh truyền đến một ít mùi rượu.

“Vừa rồi gặp một người bạn, có uống một chút.” Anh thuận miệng giải thích.

Cô gật gật đầu, không hề truy hỏi.

“Đưa đây, em cầm giúp anh.” Cô có vẻ muốn cầm lấy máy tính xách tay trong tay anh.

“Không cần, cái này rất nặng.” Anh ngăn cô lại, tự mình đem túi máy tính xách tay để vào thư phòng, cởi áo khoác âu phục, tháo caravat đi ra.

“Đói bụng chưa? Ăn cơm trước hay là tắm trước?” Vũ Đồng ôn nhu hỏi.

Ôn Triệt không trả lời, nhìn bữa tối thịnh soạn đến quá mức liếc mắt một cái, đột nhiên cảm giác hoàn toàn mất khẩu vị.

“Vẫn chưa đói sao?” Vũ Đồng nhạy cảm chú ý anh hơi nhíu mày kiếm, điều này làm cho đôi mi thanh tú của cô cũng nhíu theo.”Em đi chuẩn bị nước tắm cho anh?”

“Không sao, anh ăn cơm trước được rồi.” Anh kéo ghế bàn ăn, nhẹ nhàng giúp cô ngồi xuống, sau đó ngồi đối diện cô. “Em chắc cũng đói bụng rồi? Chúng ta cùng ăn thôi.”

Anh bưng bát lên, muốn xới cơm cho hai người, cô vội vàng giành lấy “Em tự làm được rồi.”

Vì cái gì ngay cả xới cơm cũng phải tranh với anh đây? Chẳng lẽ cái này cũng trái với quy tắc người vợ hoàn mỹ của cô sao?

Ôn Triệt bất đắc dĩ thở dài, lại không nói thêm gì, lặng lẽ ăn.

4 thoughts on “Lãnh Thê – Chương 1.2

  1. […] Chương 1  :♥♥  1.1   ♥♥ 1.2 ♥♥ 1.3 […]

Hãy nói yêu bạn Lady đi nào o(≧v≦)o~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s