Lãnh Thê _ chương 3.2


Chúc mừng năm mới

Đây là quà Tết tặng mọi người

 

Lãnh Thê

Tác giả: Ôn Tâm

Edit : ss Thu Hồng

Beta: Lady nhí nhố

Chương 3.2: Tuyền Tuyền ghé chơi

Tống Nhật Phi rất biết cách dẫn dắt đề tài, lại kiên nhẫn bỏ thời gian lắng nghe, đã khai thác bí mật giữ kín thời gian qua… không chút nào  tiết lộ. Nữa khiêu khích nữa dẫn dắt, dẫn dụ anh bất tri bất giác dám nói nhiều hơn bình thường những tâm sự chưa bao giờ nói ra từ khi lấy vợ.

Có lẽ đêm đó anh uống rượu quá nhiều cũng có liên quan đi…

“Tóm lại tên đó thật sự rất mạnh. Cũng có thể nói, em ở cùng anh ta phải cẩn thận.” Nói đến đây Ôn Triệt bỗng nhiên nhíu mày. “Tuyền Tuyền, em cùng anh ta thật sự chỉ là bạn bè bình thường  thôi sao?”

“Đương nhiên là thật! Chẳng lẽ anh nghĩ em sẽ thích loại đàn ông như vậy được sao?” Ôn Tuyền mắt trợn trắng nói.”Anh đừng quan tâm vớ vẩn, em sẽ không siêu lòng vì anh ta.”

“Thật sự?” Ôn Triệt vẫn còn có chút lo lắng. Người đàn ông như vậy kinh nghiệm yêu đương phong phú, là cao thủ tình trường, anh không cho là em gái ngây thơ của mình có thể đấu lại được anh ta.

“Xin anh đó, đừng cứ mãi lo lắng chuyện đó có được hay không.” Ôn Tuyền nhìn thấu ý nghĩ trong lòng anh, thở dài, đôi tay trắng noãn làm nũng ôm lấy anh. “Em sau này nếu muốn tìm bạn trai, nhất định cũng phải tìm một người đàn ông tốt giống như ca ca, nhưng tiêu chuẩn của em rất cao đó nha!”

“Rất cao cũng không tốt, cẩn thận không tìm thấy á.” Ôn Triệt thả lỏng tâm tình, theo giọng điệu của em gái nói giỡn.

“Tìm không thấy cũng không có cách nào. Ai bảo anh cưng chìu em như vậy, làm cho em sinh hư rồi.” Ôn Tuyền nũng nịu tựa vào bả vai anh.

Anh mỉm cười.

“Anh, anh có phải còn có nhiều chuyện chưa nói với Nhật Phi có phải không?” Ôn Tuyền ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn lên.”Nhật Phi nói, anh ngày hôm đó chỉ mới nói có ba phần, còn có bảy phần đang giấu sâu tận đáy lòng.”

Ôn Triệt gượng gạo nhết môi.”Tên đó thật luôn tự cho là mình đúng.”

“Chính anh cũng đã bảo anh ta là loại “không phải tích dầu thắp đèn” đó sao” Ôn Tuyền nháy mắt mấy cái, chằm chằm nhìn anh một lát. “Anh có phải thật lâu trước kia đã từng biết chị dâu hay không?”

Anh giật mình.

“Nhật Phi đoán trước lúc anh đem chị dâu mang về nhà, thật ra biết rất rõ về chị ấy, cũng biết chính xác đã có chuyện gì xảy ra với chị ấy.”

Thì ra anh ta… đã nhìn rõ tất cả, không ngờ ánh mắt lại sắc sảo như vậy.

Ôn Triệt bất giác chán nản, có chút hối hận đêm đó mình đã nói quá nhiều.

“Anh, anh nói thực đi, Nhật Phi đoán đúng phải không?” Ôn Tuyền quấn lấy anh hỏi. “Anh có phải đã sớm biết chị dâu hay không?”

Anh không trả lời, thần sắc ảm đạm xuống.

“Anh giấu em lâu như vậy, bây giờ còn muốn tiếp tục gạt em nữa sao? Anh cuối cùng có xem em là em gái của anh hay không ?” Ôn Tuyền tức giận hỏi.

“…”

“Được! Anh không nói có đúng không? Không nói coi như xong!” Ôn Tuyền hung hăng đẩy anh ra, phẫn nộ đứng phắt lên. “Em đi đây, sau này anh em chúng ta đường ai nấy đi, cũng không cần can thiệp vào chuyện của nhau!”

“Tuyền Tuyền.” Ôn Triệt bất đắc dĩ. “Em nóng nảy náo loạn cái gì?”

“Em mới không có nóng nảy! Chính là anh không xem em là em gái, em cũng không xem anh là anh của mình.” Ôn Tuyền khuôn mặt tức giận đến trắng bệch. “Sau này em có tâm sự gì cũng đều không nói với anh! Hừ!”

“Tuyền Tuyền, em ngồi xuống đã.” Ôn Triệt kéo cô ngồi xuống, biết rõ cô đang cố tình đùa giỡn, cũng chỉ có thể nhẹ lời xoa dịu vỗ về cảm xúc của cô. “Em đừng kích động, anh không phải cố ý không nói với em.”

“Anh không phải cố ý, mà là cố tình!” Cô mất hứng rên hừ hừ, hai tay vòng trước ngực. “Dù sao anh cũng hoàn toàn không để người em này ở trong lòng.”

“Anh làm sao không đem em để trong lòng đây?” Ôn Triệt thở dài.”Nhiều năm rồi, chẳng lẽ em còn cảm thấy anh là một người chưa đủ tốt với em sao?”

“Không phải, đã thật quá tốt rồi.” Ôn Tuyền hốc mắt đột nhiên phiếm hồng, khí thế hùng hùng hổ hổ mới vừa rồi không biết chạy đi đâu mất. “Cho nên người ta mới thay anh sốt ruột như vậy a! Vì cái gì anh cùng chị dâu xảy ra vấn đề cũng không thèm nói với em? Người ta hi vọng anh thật hạnh phúc a, thấy anh thế này em rất đau đớn .” Cô chớp chớp mắt mấy cái, phút chốc những giọt nước mắt tranh nhau chảy xuống.

Ôn Triệt lập tức luống cuống tay chân. “Đừng khóc a, Tuyền Tuyền, em đừng khóc.” Vội vàng rút ra mấy tờ khăn giấy.”Được, được, được, anh sẽ nói hết với em là được, em đừng khóc mà.”

“Vậy anh… nói mau a.” Ôn Tuyền nghẹn ngào lên tiếng thúc giục, nhận lấy khăn giấy lau nước mắt.

Ôn Triệt cười khổ, lắc lắc đầu, đầu hàng vô điều kiện.

“Tống Nhật Phi đã đoán đúng, thật sự anh đã biết chị dâu em từ rất lâu rồi.”

“Thật sự?” Ôn Tuyền ngừng khóc, trợn to mắt hiếu kỳ.

“Thật ra cũng không thể xem là nhận thức, hay  quen biết .” Anh thừa nhận. “Anh đã biết về Vũ Đồng, nhưng cô ấy lại hoàn toàn không chú ý tới anh.”

“Có chuyện gì xảy ra?”

“Em chắc là còn nhớ rõ? Thời gian học Đại học anh đã làm thuê khắp nơi.”

“Ừh.”

“Năm ấy anh hoc đại học năm thứ ba, từng làm thêm tại một công ty kiến trúc làm nhiệm vụ chuyển phát nhanh, lúc đó công ty do chính cha Vũ Đồng sáng lập.”

“Oa? Thật sao?” Ôn Tuyền khó có thể tin. “Chính là người cha đã qua đời mà chị dâu từng nhắc với em a.”

“Tô chủ tịch sau này mới qua đời. Khi đó sự nghiệp của ngài đang rất phát đạt, xương cốt thoạt nhìn cũng rất khoẻ mạnh. Ở Đài Loan trong lĩnh vực bất động sản, ông chính là nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy.” Ôn Triệt trầm ấm giọng giải thích. “Anh đã có thể làm việc bán thời gian ở công ty của chủ tịch, cũng là do ông sắp xếp giúp anh.”

“Là ông ta sắp xếp sao? Vì sao?  Anh quen biết ông ta sao?”

“Ông ấy và thầy chủ nhiệm của anh là bạn tốt, khi đó anh đang tìm việc vừa làm vừa học. Thầy chủ nhiệm nói với ông ấy về gia cảnh của chúng ta. Ngay lúc đó ông liền nói có thể giao cho anh một công việc, còn nói nếu anh làm tốt, tương lai tăng lương lên chức đều không thành vấn đề.”

“Ah ” Ôn Tuyền thở dài. “Thì ra ba của chị dâu là một người tốt như vậy a.”

“Ông ấy thật sự là một người tốt. Tuy rằng trên thương trường có người không thích ông, nói ông kinh doanh thủ đoạn gian ngoan, nhưng ông đối với anh, quả thật là có ơn.”

“Sau đó thì sao? Anh vì làm việc tại công ty đó mà biết chị dâu sao?”

“Ừh, có lúc cô ấy ngẫu nhiên tới công ty. Có đôi khi anh giúp chủ tịch đem văn kiện đến nhà ông, cũng sẽ đã gặp cô ấy.” Ôn Triệt dừng một chút, đôi mắt bởi vì hồi tưởng lại những kỷ niệm trở nên mù mịt, xa xăm. “Anh đến tận bây giờ vẫn còn nhớ rõ, lần đầu tiên gặp mặt cô ấy . ”

Là một cô công chúa không hạnh phúc.

Đó là cảm giác của anh lần đầu tiên cô đem đến khi nhìn thấy cô. 

Ngày đó, anh được giám đốc mấy công ty nhờ vã, tự mình đem bao lớn bao nhỏ quà chúc thọ đưa tới dinh thự của chủ tịch. Đáng lẽ sau khi quà đưa xong, anh liền định đi ngay, không ngờ ở trong đình viện, một loạt máy bay giấy làm cho anh phải dừng bước.

Máy bay giấy từ trên cao, theo gió bay vòng một vòng tuyệt đẹp, sau đó chầm chậm đậu xuống trước chân anh, như là hình ảnh tuyệt diễm của những cánh hoa tháng năm rơi theo gió.  

Anh nhặt lên chiếc máy bay do giấy trắng viết thư gấp thành, ngẩng đầu, tò mò tìm kiếm người nào đã phóng máy bay xuống.

Sau đó, anh nhìn thấy cô.

Cô ngồi tựa người lên thành cửa sổ lầu hai, chiếc gáy ngọc trắng nõn hơi gấp, khuôn mặt thanh tú ngước lên, như đang suy tư nhìn những đám mây trôi nổi trên bầu trời, suối tóc đen dài đổ xuống ngang vai, dưới ánh nắng mặt trời tỏa ra ánh sáng lấp lánh như kim quang. 

Cô trông còn rất trẻ, trên người vẫn đang mặc một bộ đồng phục nữ sinh. Anh đoán cô chắc hẳn còn là một học sinh trung học.

Người phóng máy bay giấy trắng xuống chính là cô sao? Nhưng nếu như là cô phóng, tại sao không một chút quan tâm vị trí máy bay sẽ đáp xuống vậy? Hầu hết những người bình thường chơi máy bay giấy, tầm mắt sẽ luôn nhìn theo đường bay.

Anh tò mò nhìn cô chăm chú. Vài giây sau, từng ngôi sao được gấp từ giấy đột nhiên theo kẽ tay cô rơi xuống.

Giống như một trận mưa sao băng với những ngôi sao sáng và đầy màu sắc óng ánh đẹp mắt, màu hồng, lam, vàng, lục từ trên trời rơi xuống.

Đối với những ngôi sao giấy nhỏ nhắn này, cô cũng không để mắt đến như trước, tùy ý để nó xuyên qua kẻ tay rơi xuống, đến nhìn cũng không liếc mắt nhìn một cái.

Mắt của cô, ngước lên nhìn trời, bầu trời xanh thẳm kia không thể thấy đáy. Môi cô mím chặt lại, không hề thấy ý cười, mà đôi mày thanh tú nhè nhẹ nhíu lại.

Cô quả thực không hạnh phúc.

Không biết tại sao, cô làm anh liên tưởng tới câu chuyện cổ tích gần đây mới nghe em gái kể qua, trên nóc một tòa tháp cao bên trong giam giữ một cô công chúa tóc dài Rapunzel.

Cô dường như bị giam cầm. Bất luận là thể xác hay tinh thần, đều bị gắt gao khóa chặt, không thể động đậy.

Cho nên, trên mặt cô mới có thể hiện ra nét cô đơn tịch mịch đến như vậy sao? Cho nên, cô mới luôn khát khao vươn tầm mắt về phía trời cao đến vậy sao?

Anh chợt động tâm, không biết do đâu thôi thúc, vung tay khéo léo làm cho chiếc máy bay giấy nhẹ nhàng đáp trở lại trước mặt cô.

Cô giật mình hoảng sợ, bất giác nhìn theo hướng chiếc máy bay bay tới, đôi mắt sáng nhìn xuống.

Cô nhìn thấy anh, còn anh lại bị ánh mắt mơ màng xa vắng kia làm cho toàn thân chấn động.

Không hiểu sao, anh có một loại dự cảm kỳ lạ như thể chính mình đã được nữ thần lựa chọn. Cô ngồi trên cao tầm mắt nhìn xuống nhân gian ngẫu nhiên chọn trúng anh.

Tim anh đập rộn lên.

“Anh là ai?” Nữ thần hỏi anh. Ngay cả khi đặt câu hỏi, giọng cô cũng trong trẻo êm tai đến vậy, giống như tiếng thủy tinh chạm vào nhau.

“Tôi là… Đến tặng quà. Công ty phái tôi nhanh chóng đem quà chúc thọ đến cho chủ tịch.” Anh giải thích, tiếng nói khẽ run run.

Anh làm sao vậy? Anh thật đáng thất vọng. Ngay cả khi là đại diện trường tham gia thi đấu, phát biểu trước hàng trăm khán giả, anh đều bình tĩnh, thao thao bất tuyệt, thế mà lại khẩn trương trước một nữ sinh trung học sao?

“Anh đang làm việc trong công ty của cha tôi?”

“Em là thiên kim của chủ tịch?” Lời vừa nói dứt, anh lập tức thầm mắng mình ngu ngốc.

Cô đương nhiên là con gái của chủ tịch, nếu không tại sao gọi chủ tịch là cha, làm sao lại cùng sống chung trong căn nhà này?

Ai…  câu hỏi này thật dư hơi!

“Tôi tên là Tô Vũ Đồng. Còn anh?” Công chúa một chút kiểu cách cũng không có.

“Ôn Triệt. Ôn trong ấm áp, Triệt trong triệt để.”

“Ôn Triệt.” Cô nhẹ nhàng lặp lại, giọng nói mềm mại kia làm toàn thân anh tê dại. “Cám ơn anh phóng máy bay trả lại cho tôi.”

“Không cần khách khí.” Anh cười giống như đứa ngốc. “Em thích chơi máy bay giấy sao?”

Cô không gật đầu, cũng không lắc đầu, chỉ ngơ ngơ ngẩn ngẩn vuốt vuốt máy bay giấy.

Vì thế anh đột nhiên nhận ra rằng, cô không thích chơi máy bay giấy, chỉ vì quá nhàm chán mà thôi, gấp máy bay cũng tốt, gấp sao cũng không sao, đều bởi vì cô có rất nhiều thời gian rãnh nhưng không có ai chơi với cô.

 

 

 

One thought on “Lãnh Thê _ chương 3.2

  1. thi ra anh da quen chi tu lau roi

Hãy nói yêu bạn Lady đi nào o(≧v≦)o~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s