[Hiện Đại] Lãnh Thê _ Chương 4.3


Chương 4.3:  Tuyền Tuyền ra tay

Edit: ss Thu Hồng

 Do hơi nóng của trà bốc lên quá nồng ư? Hay vì cái gì mà cô cảm thấy trước mắt mông lung nhìn không thấy rõ?
“Chị thật sự quyết định cứ để vậy ly hôn với anh trai em?” Ôn Tuyền vẫn không từ bỏ hi vọng.
Còn cái gì mà chưa từ bỏ ý định đây? Còn muốn gì mà cố sức bức bách cô như vậy?
Vũ Đồng đau đớn cắn chặt răng. “Chị không thể… tiếp tục níu kéo Triệt, không thể tiếp tục ích kỷ lợi dụng sự thông cảm của anh ấy nữa.”
Cô nên nhanh chóng trả tự do cho anh.
“Đồ ngốc!” Ôn Tuyền đột nhiên kêu lên. “Hai vợ chồng các người thật sự là một cặp đôi đại ngốc nghếch! Một người thì nói muốn trả tự do cho cô ấy, người còn lại thì nói không thể tiếp tục ràng buộc anh ấy nữa, thật sự là… Trời ơi! Em thật sự đã bị hai người làm cho tức chết rồi!” Gần như muốn điên lên rồi đây.
Vũ Đồng bị cô làm cho hoảng sợ.”Tuyền Tuyền, em bình tĩnh một chút.”
“Làm ơn đi! Người nên bình tĩnh là hai người đó?!” Ôn Tuyền mở mắt trừng trừng, năm lấy bả vai Vũ Đồng, bắt buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. “Hãy nghe em nói đây. Chị dâu, chị thật sự không hiểu gì về anh trai của em cả.”
“Hả?”
“Nếu chị chịu khó giải thích thêm với anh em, quan tâm đến anh ấy nhiều hơn một chút thì chị sẽ biết rằng anh yêu chị, yêu sâu sắc đến mức nào.” Vẻ mặt Ôn Tuyền thật sự rất nghiêm túc.
Vũ Đồng kinh ngạc. “Anh ấy… yêu chị?”
“Anh ấy đương nhiên là yêu chị! Nếu không làm sao anh ấy đối xử với chị tốt như vậy?”
“Chị đã nói rồi, anh ấy chỉ vì đền ơn…”
“Để báo ân!” Ôn Tuyền tức đến mức thậm chí lời thô tục cũng muốn nói ra. “Là cái đại ân to tát đến mức độ nào mà để cho anh ấy nhất định phải lấy thân báo đáp? Cha chị nhiều lắm cũng chỉ cho anh trai em một công việc mà thôi. Anh trai em làm việc chăm chỉ thì ông trả lương cho anh ấy vốn đã là chuyện hiển nhiên. Được rồi, coi như anh trai em có nghĩ Tô bá bá đúng là đại ân nhân của anh ấy thì ảnh cũng không nhất định phải cưới chị. Anh ấy có thể thuê giúp chị một căn hộ nhỏ, mỗi tháng cố định cấp cho chị phí sinh hoạt a, Như vậy cũng không phải là chăm sóc cho chị sao? Anh ấy hoàn toàn không cần phải kết hôn với chị!” 
Nói như vậy dường như cũng rất có lý.
Vũ Đồng không khỏi giật mình sững sờ “Vậy anh ấy vì cái gì…”
“Chị còn chưa hiểu sao?” Ôn Tuyền dùng sức lắc cô. “Đó là bởi vì anh ấy yêu chị, cho nên mới cầu hôn với chị a!”
Không, cô không tin!
“Nếu anh ấy yêu tôi, vì sao bây giờ lại muốn ly hôn với tôi?” Cô khàn giọng lên án. “Vì sao muốn bỏ rơi tôi?”
“Bởi vì anh ấy quá yêu chị. Bởi vì anh ấy đã xem hạnh phúc của chị còn quan trọng hơn so với hạnh phúc của bản thân!”
“Chị không hiểu.”
“Chị đương nhiên không hiểu!” Ôn Tuyền trừng lớn mắt trách cứ, lông mày nhíu lại không hài lòng. “Trong hai năm qua chị rốt cuộc có bao giờ dùng trái tim mình để nghĩ đến cảm nhận của anh trai em không?”
Vũ Đồng ngơ ngẩn. Chẳng lẽ là lỗi là ở cô sao? Chẳng lẽ cô đã sai khi không hiểu rõ anh ư?
“Thực chịu không nổi hai người! Trái tim chỉ cần cởi mở, không phải mọi hiểu lầm sẽ càng nhanh cởi bỏ sao. Em mặc kệ! Chị lúc này phải đi theo em. Em nhất định phải để hai người đối mặt nói chuyện rõ ràng!”
Dứt lời, Ôn Tuyền cũng không quan tâm cô có đồng ý hay không, thẳng tay kéo cô đi ra cửa.
Ở một nơi khác, trong một quán bar Tống Nhật Phi đang léo nhéo nói với Ôn Triệt .
“Anh đã làm cái gì? Anh thật sự quyết định ly hôn với vợ?”
“Ừ .” Đối với sự kích động của Tống Nhật Phi, Ôn Triệt lại có vẻ quá mức bình tĩnh. Có lẽ trải qua một tuần suy ngẫm, tâm trạng đã tĩnh lặng rất nhiều.
 Cầm trong tay anh là ly rượu Whiskey nhiều gấp đôi bình thường, vẫn liên tục không ngừng nhấp từng ngụm.
“Anh sẽ không thật sự làm vậy chứ?” Tống Nhật Phi không thể tin trợn mắt nhìn anh. “Ngượng thật, đã nhiều năm từ trước đến nay đây là trường hợp thất bại đầu tiên của tôi. Haizz, có phải anh thấy bản hiệu của tôi quá chói mắt mà có ý đập nát hay không?” Anh ta dây trán rên rỉ.   
Ôn Triệt không để ý đến anh ta. Bảng hiệu tự do yêu đương của con người này với anh không liên quan. Điều anh quan tâm là Vũ Đồng phải thật hạnh phúc.
“Tôi cho cô ấy cái cớ, cô ấy cũng đã đồng ý. Như vậy là tốt rồi, vì vậy… Không còn gì có thể tốt hơn.” Ôn Triệt lạnh nhạt nói, mắt nhìn chằm chằm vào cốc rượu.
Anh buông tay để cô có được tự do không còn bó buộc cô nữa. Để cho cô có thể theo đuổi hạnh phúc của riêng mình.
Như vậy, không còn gì tốt hơn, không phải sao?
Anh tự nhủ với bản thân nhưng không hiểu sao tim lại đau như vậy.
“Anh bỏ được?” Tống Nhật Phi phảng phất thấy được nỗi đau trong lòng anh, cau mày hỏi.
“Tôi phải bỏ được.” Anh nói giọng khàn khàn, gắng sức áp chế nội tâm đang cuồn cuộn dâng lên như sóng thủy triều. “Tôi đã nhận ra, cô ấy nếu ở lại bên cạnh tôi thì sẽ không có hạnh phúc.”
“Chẳng lẽ anh rời bỏ cô ấy, để cô ấy cô độc một mình thì cô ấy sẽ có hạnh phúc sao?”
“Ít nhất cô ấy có được tự do.” Ôn Triệt xụ mặt. “Cô ấy không cần ở trước mặt tôi sắm vai người vợ hoàn mỹ nữa, không cần vội vã làm mọi thứ để chiều chuộng tôi. Cô ấy có thể theo đuổi ước mơ của mình.”
“Ước mơ đó là gì?” Tống Nhật Phi hỏi thẳng thừng.
Ôn Triệt biến sắc mặt.”… Tôi không biết.”
Nếu biết, anh có lẽ sẽ hiểu được vì sao Vũ Đồng luôn không vui như vậy.
“Ai ~~” Tống Nhật Phi thở dài. “Tôi đầu hàng, chịu thua. Anh với vợ của anh cả hai người đều kín như bưng. Ai mà hiểu được trong lòng các người rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì?”
Ôn Triệt không nói tiếng nào, xoay xoay ly rượu, như đang suy ngẫm điều gì.
“Thế nào, anh dự định sẽ làm gì tiếp theo?” Tống Nhật Phi chợt hỏi.
“Tôi mới từTokyovề. Tôi đã xem qua môi trường làm việc bên đó, cảm thấy được cũng không tệ lắm.” Ôn Triệt nhắm mắt lại. “Tôi có ý định chấp nhận thư đề bạt của cấp trên, đếnTokyonhậm chức.”
“Anh muốn rời khỏi Đài Loan?” Tống Nhật Phi trợn trừng mắt.
“Ừ.”
“Sẽ không quay lại sao?”
“Trong thời gian ngắn, sẽ không trở về.”
“Nói như vậy, hai người đã nhất quyết chia tay?” Tống Nhật Phi lắc đầu rồi lại thở dài. “Một đôi vợ chồng tốt đẹp như thế, lại làm cho đôi ngã chia ly, haizz…”
Ôn Triệt im lặng.
Trong quán bar bỗng nhiên cất lên giọng ca trầm ấm, sâu lắng đầy cảm xúc của người nam ca sỹ dưới ánh đèn màu mờ ảo biến hóa chập chờn.
I will always love you . Ôn Triệt sâu trong đáy lòng, lẳng lặng nhớ tới lời bài hát.
Cho dù là cách xa hay ở gần bên nhau, anh sẽ vĩnh viễn yêu em.  Có lẽ em không yêu anh, nhưng em không thể ngăn được anh yêu em.
Một tình yêu say đắm, cũng thật bi ai, nhưng đều là do anh đây tự nguyện.
Tiếng nhạc dừng lại, từ Microphone truyền đến tiếng sột soạt, tiếp theo là một giọng ca nữ trong trẻo cao vút cất lên.
Cũng là bài hát đó nhưng giọng cô hát có lẽ không êm tai như giọng ca sỹ. Giọng hát run rẩy của cô bất ngờ vô tình lại lôi cuốn lòng người.
Ôn Triệt giật mình, bất ngờ liếc nhìn xuống phía sân khấu.
Một người phụ nữ toàn thân màu đen, ngồi một mình trên chiếc ghế màu bạc, tay nắm chặt lấy Microphone.
Không ai đệm nhạc cho cô. Cô chỉ xướng thanh, gục đầu, từ từ nhắm hai mắt. Cô giống đang để tang cho ai, rồi nhẹ nhàng cất lên tiếng hát.
Bài hát hát xong, mọi người đều nhiệt tình vỗ tay. Cô ngước khuôn mặt đỏ bừng lên, nhận lấy cốc rượu của một người đàn ông đưa tới, uống một hơi cạn sạch.
Cô đã uống quá nhiều.
Khuôn mặt xinh đẹp thanh tú kia đã bị nhuốm đỏ một dị thường. Ánh mắt người đàn ông lóe lên những tia sáng khác lạ.
Ôn Triệt toàn thân căng thẳng.
Anh trừng mắt nhìn về sân khấu, chằm chằm nhìn vào người đàn ông đang đưa tay về phía cô, còn cô lại lơ đểnh cầm lấy.
Cốc rượu rơi xuống đất. Cả người cô gần như lọt thỏm trong lòng nam nhân kia.
“Tên kia hành động rất nhanh nha!” Tống Nhật Phi ngồi một bên tán thưởng. “Tiên hạ thủ vi cường, xem ra cô gái này đêm nay chạy không thoát khỏi nanh vuốt của anh ta.”
“Cậu nói cái gì?” Ôn Triệt quay đầu trừng mắt với anh, trong mắt mơ hồ bùng lên ngọn lửa.
“Anh làm ơn đừng tỏ ra đạo mạo nghiêm túc như vậy được không? Chuyện này rất tự nhiên a, cô nam quả nữ đến quán bar tìm đối tượng tình một đêm, loại người này rất nhiều a.”
“Ý của anh là, anh ta có ý đồ xấu với cô ấy?” Các ngón tay Ôn Triệt nắm chặt lại thành nắm.
“Còn phải hỏi sao? Anh cứ nhìn rồi biết, anh ta sẽ lập tức đưa cô ta ‘lên giường’ thôi.”
Tống Nhật Phi đoán không sai, người đàn ông thực sự ôm lấy cô đi ra ngoài cửa. Còn những vị khách khác dường như cũng không ngạc nhiên khi thấy chuyện kỳ quái, đã thu hồi tầm mắt tiếp tục cuộc chơi của riêng họ.
Không một ai cảm thấy một nam một nữ ôm nhau rời khỏi quán rượu có cái gì bất thường, cũng không có bất kỳ người nào có ý ngăn cản.
Không một ai bị kích động như anh.
Ôn Triệt bất ngờ đứng bật lên, thiếu chút nữa đẩy ngã cái bàn. Anh không để ý đến tiếng kêu kinh ngạc của Tống Nhật Phi, vội vàng chạy xuống dưới lầu.
“Này! Anh đi đâu vậy?”
Anh cũng không quay đầu nhìn lại, tiếp tục chạy đi.
Nhìn bóng lưng chạy nhanh như chớp kia, Tống Nhật Phi tuấn mi nhíu lại, nhẹ nhàng cười lớn. Anh quay đầu nhìn xuống dưới lầu, nháy mắt mấy cái với cô gái đang trốn trong góc đồng thời đưa tay giơ biểu tượng ‘OK’.
———

Hết chương 4

5 thoughts on “[Hiện Đại] Lãnh Thê _ Chương 4.3

  1. T…E…M
    truyện hay, cố lên

  2. truyen hay qua ban ah

  3. […] Chương 4: ♥♥ 4.1 ♥♥  4.2 ♥♥ 4.3 […]

Hãy nói yêu bạn Lady đi nào o(≧v≦)o~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s