[Hiện Đại] Lãnh Thê – Chương 8.2


Chương 8.2 : Không còn cô đơn

 Edit: Thu Hồng

“A ~~ oa không say oa không có say không có say ~~ xin anh không cần thương hại tôi ~~” Lily cầm Micro, đứng trên bục ra sức gào thét.

 

Vũ Đồng cùng hai cô gái khác thì ngồi ở trên ghế sa lon, vừa uống bia ăn đồ nhắm, vừa ríu rít nói chuyện phiếm.

 

Mấy ngày nay, dường như mỗi tuần Vũ Đồng đều cùng các nữ đồng nghiệp này đi gào thét ở KTV, nên đã quen dần với loại không khí náo nhiệt ầm ỹ này.

 

“Biết không? Thư ký của Ôn phó tổng giám đốc sắp kết hôn!” Tiểu Nhu rủ cô cùng đi toilet liền buôn chuyện.

 

“Hả? Em nói Giai Giai sao? Cô ấy cuối cùng cũng hết hi vọng nên bỏ cuộc rồi à?” Xảo Xảo khanh khách cười.

 

“Bỏ cuộc chuyện gì?” Vũ Đồng không hiểu.

 

“Em không biết sao, thật ra Giai Giai thầm mến phó tổng từ lâu rồi! Từ lúc mới vào công ty đã luôn luôn thầm yêu anh ấy.”

 

Hóa ra lại có thêm một cô gái phủ phục dưới chân chồng cô! Vũ Đồng thầm than.

 

“Cô ấy đi theo bên cạnh phó tổng giám đốc đã hơn ba năm, nhưng không bao giờ phó tổng giám đốc liếc mắt nhìn cổ một cái. Cô ấy đã rất đau lòng.”

 

“Đúng là như vậy! Sau này cô ấy biết được phó tổng giám đốc đã kết hôn, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn tiếp tục thầm mến phó tổng giám đốc. Nhưng cái chính là phó tổng giám đốc của chúng ta vẫn không thèm để mắt tới.”

 

“Đừng nói là Giai Giai! Các chị có nhớ Vân An tỷ không?”

 

Các cô ấy đang nói đến Triệu Vân An sao? Vũ Đồng giật mình, cẩn thận vểnh tai lên nghe ngóng.

 

“Chị Vân An thì hết sức say mê phó tổng giám đốc, luôn luôn theo sát bên cạnh anh ấy. Hai người bọn họ trước đây là cộng sự nên thường có cơ hội ở chung một chỗ. Cuối cùng phó tổng giám đốc cũng vẫn không yêu chị ấy.”

 

“Đúng vậy đúng vậy! Chị Vân An có vóc người xinh đẹp đến vậy, lại thông minh tài giỏi như vậy, ngay cả chị ấy còn không theo đuổi được phó tổng giám đốc, chứ huống chi là chúng ta?”

 

“Các cô nói xem chị Vân An bây giờ đang ở đâu?” Vũ Đồng thật cẩn thận hỏi thăm.

 

“Chị ấy hả, sau khi phó tổng giám đốc kết hôn chị ấy liền yêu cầu được thuyên chuyển công tác xuống chi nhánh công ty ở Hồng Kông.”

 

Bởi vì quá thương tâm, cho nên mới lựa chọn phải tha hương sao? Vũ Đồng buồn bả, nhớ tới lần ngẫu nhiên gặp Triệu Vân An trước đây, lúc cô nhìn vào mắt cô ấy có bao nhiêu là oán giận.

 

“Này, các chị nói xem, vợ của phó tổng giám đốc rốt cuộc là người phụ nữ như thế nào nhỉ?”

 

Vũ Đồng giật mình, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt. Không thể nào? Làm thế nào mà đề tài lại chuyển qua nói về cô rồi?

 

Hết lần này đến lần khác đối với loại chủ đề này các cô luôn cực kỳ có hứng thú. “Đúng vậy, tôi cũng rất muốn biết đây!”

 

“Nhất định là rất đẹp.”

 

“Rất dịu dàng.”

 

“Cũng rất có khí chất.”

 

Mọi người đang tâng bốc cô lên đến tận trời. Vũ Đồng âm thầm xấu hổ.

 

“Cái gì? Cái gì? Các cô đang nói cái gì?” Lúc này, đầu Lily đổ đầy mồ hôi vừa hát xong một ca khúc, hưng trí bừng bừng đi xuống.

 

“Bọn tôi đang nói đến vợ của phó tổng giám đốc. Không biết cô ấy là người như thế nào, làm cho phó tổng giám đốc say mê đến mức không thèm liếc mắt nhìn bất kỳ người phụ nữ nào khác.”

 

“Còn phải hỏi nữa sao? Nhất định là so với chúng ta dịu dàng xinh đẹp hơn!” Lily thật ai oán nói. Cô đã được hai mươi sáu tuổi, mà vẫn chưa có bạn trai.

“Vì cái gì? Vì cái gì mà không có một người đàn ông nào thích tôi?” Cô nắm chặt hai tay thành nắm đấm, oán hận ngửa mặt lên trời gào thét.

 

“Nhắc đến đàn ông, Vũ Đồng, em đối với các đồng nghiệp nam ở công ty chúng ta thật sự cuối cùng cảm thấy như thế nào? Không phải đều thấy mọi người rất phiền phức chứ?” Tiểu Nhu đột nhiên hỏi.

 

Tim Vũ Đồng giờ đã đập loạn.

 

“Chị thấy Tiểu Trần ở bộ phận kinh doanh cùng với Tony ở bộ phận nghiên cứu phát minh đều rất quan tâm đến em! Còn em thì sao? Thích người nào đây?” Xảo Xảo tiếp lời.

 

“Em nếu không thích người nào thì chia bớt một người cho chị đi.” Lily nhào đến giống như con bạch tuộc quấn lấy Vũ Đồng, nửa đùa nửa thật ai oán nói: “Chị thật là đáng thương nha!”

 

“Em ──” đối mặt với đôi mắt nóng bỏng đầy quan tâm đến cô, Vũ Đồng rõ ràng đã hoàn toàn không được tự nhiên.

 

Không ai biết, cô thật sự đã kết hôn, hơn nữa chính là người làm cho bọn họ tò mò không thôi, phu nhân phó tổng giám đốc.

 

Cô nên làm cái gì bây giờ? Nói thật với các cô ấy sao? Nếu như nói ra, các cô ấy có thể rất tức giận với cô hay không? Từ nay về sau sẽ tuyệt giao với cô hay không?

 

Nghĩ đến đây, Vũ Đồng khó có thể khống chế được nỗi kinh hoảng này. Đây là lần đầu tiên cô có được cơ hội kết bạn thật sự. Cô không hy vọng sẽ mất đi tình bạn của họ.

 

Nhưng tình bạn mà bắt đầu bằng một lời nói dối, thì thật sự có thể kéo dài tiếp tục được hay không?

 

Vũ Đồng cảm thấy thật mâu thuẫn, không biết nên làm thế nào mới tốt.

“Nói đi, nói đi! Vũ Đồng, cậu rốt cuộc là thích ai? Hay là cậu thật sự đã có bạn trai rồi sao?”

 

“A~~ đúng không?” Suy đoán của Lily nhất thời đưa đến điểm chính yếu làm các cô gái khác càng thêm tò mò, những ánh mắt thêm trong suốt long lanh càng làm cho Vũ Đồng gần như quên thở.

 

“Em … ”

 

“Anh ta là ai vậy? Là người như thế nào? Hai người làm sao quen nhau?” Các câu hỏi liên tiếp oanh tạc vào cô.

 

Vũ Đồng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.”Anh ấy là… người các chị cũng biết.”

 

“Hả? Thật vậy không?” Mấy cô gái càng thêm kích động, oa oa kêu to. “Là ai là ai vậy? Rốt cuộc là người nào? Làm ở bộ phận nào?”

 

“Là ──” Vũ Đồng chớp chớp mở to hai mắt, mồ hôi lạnh ròng ròng. “Ôn phó tổng giám đốc.”

 

Một khoảng im lặng như tờ, căng thẳng, lúng túng khó xử.

 

TimVũ Đồng như bị thắt lại.

 

Các cô ấy sẽ mở miệng mắng cô! Các cô ấy nhất định sẽ rất tức giận, giận cô đã nói dối, giận cô lừa gạt các cô ấy, các cô ấy nhất định… Không muốn tiếp tục làm bạn với cô nữa.

 

“Em chính là bà xã của Ôn phó tổng giám đốc?” Lily là người đầu tiên lấy lại được bình tĩnh.

 

“Vâng.” Cô nhẹ nhàng gật đầu.

 

“Chính em là người khiến cho Ôn phó tổng giám đốc đến nhìn cũng không thèm liếc mắt nhìn các cô gái khác một cái?”

 

“…”

 

“Chúng ta còn thoải mái ở trước mặt em nói mình rất thích Ôn phó tổng giám đốc?”

 

“…”

 

“Ôi trời ơi!” Lily hoảng hốt kêu lên, tiếp theo các cô gái khác cũng lần lượt kêu lên, sắc mặt mỗi người đều trở nên trắng bệch.

 

“Các chị, đừng giận, em, em không phải là cố ý muốn lừa các chị.” Vũ Đồng căng thẳng nên có hơi hơi bị nói lắp.”Em chỉ không muốn để cho mọi người nghĩ rằng, em đã lợi dụng đặc quyền nên mới vào được công ty…”

 

“Mất mặt! Mất mặt chết mất thôi!” Lily nhảy cẩng lên, ôm lấy hai má kêu lên choe chóe.

 

“Ôi trời ơi! Chúng ta lại có thể ở trước mặt vợ người ta nói xấu chồng họ, quả thực quá mất mặt muốn nhảy xuống biển Thái Bình Dương chết cho xong!”

 

“Vũ Đồng, em xấu quá đi! Trước giờ sao có thể không chịu nói tiếng nào.”

 

“Ô ô ~~ Vũ Đồng, em phải tin bọn chị. Bọn chị chỉ là thuận miệng nói như vậy mà thôi!” Tiểu Nhu nắm lấy tay Vũ Đồng lắc mạnh.

 

“Sẽ không thật sự ra tay với chồng của em đâu!” Xảo Xảo thận trọng cam đoan.

 

“Chúng ta chỉ nhìn Ôn phó tổng giám đốc giống như nhìn ngắm thần tượng, sẽ không thật sự có bất cứ chút tơ tưởng nào đối với anh ấy. Em bỏ qua cho các chị nhé.” Lily lo lắng thanh minh.

 

“Các chị … ” Vũ Đồng trợn tròn mắt nhìn mọi người. Không ngờ rằng các cô ấy chẳng những không trách cứ cô, ngược lại còn sợ cô trách cứ các cô ấy.

 

“Em ngàn vạn lần đừng nói lại với chồng của em nhé! Nếu không sau này chúng ta ở công ty cũng không dám nhìn mặt anh ấy nữa.”

 

“Đúng vậy, làm ơn làm ơn mà, đây là bí mật nhỏ giữa chị em chúng mình, làm ơn đừng nói lại với Ôn phó tổng giám đốc! Van cầu em.”

 

“Em sẽ không nói đâu.” Vũ Đồng nở nụ cười ngọt ngào, ánh mắt cay cay, không hiểu sao lại muốn khóc. Ba cô bạn đồng nghiệp này đều là những cô gái thật sự quá tốt! “Nhưng các chị cũng phải hứa với em, không được để tin tức em với Ôn phó tổng giám đốc có quan hệ bị tiết lộ ra ngoài, chuyện này cũng là bí mật của chúng ta.”

 

“Không thành vấn đề. Đây là bí mật!” Ba cô gái đều gật mạnh đầu.

 

“Chúng ta cùng nhau vỗ tay thề nào.” Lily đề nghị.

 

“Được!” Tất cả mọi người đều đồng ý, luân phiên vỗ lòng bàn tay vào nhau, xem như đã xác lập lời tuyên thệ.

 

Sau đó, bốn cô gái nhìn nhau mỉm cười rồi bật cười thành tiếng, tiếng cười như chợt vỡ òa trong phòng gian vang mãi không ngừng, âm thanh giống như tiếng những viên trân châu lăn trên khay ngọc.

 

Vũ Đồng nghe thấy, cảm động đến mức tim như bị thắt chặt.

 

Khi Vũ Đồng và các bạn ở KTV mặc sức vui vẻ, Ôn Triệt rất cố gắng để không phải dự tiệc xã giao, nhanh chóng trở về nhà. Anh tắm rửa sơ qua, chợt nhớ là đã rất lâu không tự mình vào bếp, tìm một ít sách tham khảo để làm một món canh chưng cách thủy.

 

Anh cẩn thận canh lửa, nghĩ đến ngày mai khi đưa cho Vũ Đồng món canh chưng cách thủy do chính tay anh nấu thì không biết lúc đó cô ấy sẽ bầy ra khuôn mặt như thế nào, khóe miệng nở một nụ cười hạnh phúc.

 

Sau khi ăn cơm xong, chuẩn bị ổn thỏa cà mèn cơm, anh nửa nằm nửa ngồi ở trên ghế sofa, vừa đọc sách, nghe âm nhạc, vừa nhấm nháp chút rượu vang đỏ.

 

Đêm càng về khuya, anh thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ xem chừng, đèn phòng Vũ Đồng vẫn chưa sáng, rõ ràng là cô ấy còn chưa trở về.

 

Hơn 10 giờ, bầu trời đột nhiên đổ cơn mưa rào, một tia chớp lóe lên bên ngoài cửa sổ, tiếp theo là tiếng sấm sét rền vang.

 

Tâm tư Ôn Triệt đang đắm chìm vào trong trang sách chợt tỉnh táo lại, ban đầu thì vẫn còn có chút mờ mịt, nhưng cho đến khi tiếng sét thứ hai đánh xuống, anh mới giật mình kinh hãi nhảy dựng lên, vội vàng phóng ra ban công, nhìn sang phía tòa nhà đối diện.

 

Phòng của cô, chẳng biết từ lúc nào đã bật sáng đèn. Điều này có nghĩa là cô đã cùng bạn bè hát hò xong rồi trở về nhà, lúc này chỉ có một mình cô ở trong phòng.

 

Cô nhất định là rất sợ hãi? Cô sợ nhất là sấm sét, huống chi lúc này đang trong đêm khuya vắng lặng bỗng nhiên có tiếng sấm sét rền vang.

 

Anh vội vàng xuống lầu, đội mưa chạy sang tòa nhà đối diện, vào trong thang máy, đứng trước cánh cửa quen thuộc.

 

Lúc này rất muốn nhấn chuông cửa nhưng anh thoáng do dự.

 

Anh từng nói với Vũ Đồng, để cho cô tự mình tìm hiểu cuộc sống độc thân, học cách sống một mình mà không thấy sợ hãi, học cách tin tưởng anh miễn là cô cần, thì ngay lập tức anh sẽ đến bên cạnh cô.

 

Tuy rằng ngoài trời mưa đang rơi, nhưng cô vẫn không gọi điện thoại đến cầu cứu anh, có lẽ cô đang học cách kiên cường lên để đối mặt.

 

Anh làm sao có thể đi hủy hoại những nỗ lực của cô?

 

Anh lấy điện thoại ra, hoảng hốt đợi cô gọi điện thoại, mà sao nhạc chuông vẫn không vang lên.

 

Tiếng sấm từng đợt từng đợt ầm vang lên, hối thúc nhịp tim Ôn Triệt càng cuồng loạn tăng tốc, anh nắm chặt song cửa sắt, trán tì lên những thanh kim loại lạnh lẻo.

 

Sẽ không sao đâu, Vũ Đồng, sấm sét rất nhanh sẽ hết, đừng sợ đừng sợ, hãy dũng cảm lên. Dũng cảm một chút thôi! Anh thầm mặc niệm trong lòng, cảm giác giống như một người cha đang huấn luyện cho đứa con gái nhỏ của mình không còn sợ hãi bóng tối trong phòng mà yên tâm một mình đi vào giấc ngủ.

 

“Đừng sợ đừng sợ, anh đang ở bên cạnh em, ngay bên ngoài cửa mà thôi, em sẽ không có việc gì.” Anh khàn giọng thì thầm, biết rõ là cô sẽ không thể nghe thấy nhưng vẫn cứ ngu ngốc lặp đi lặp lại vài lần.

 

Cố nén sự kích động và bối rối, anh chờ cho đén khi sấm sét ngừng hẳn, cơn mưa cuối cùng cũng đã tạnh dần đi chỉ còn lại những hạt mưa bay bay.

 

 

One thought on “[Hiện Đại] Lãnh Thê – Chương 8.2

Hãy nói yêu bạn Lady đi nào o(≧v≦)o~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s