[Hiện Đại] Lãnh Thê – Chương 8.3


Chương 8.3 : Không còn cô đơn

 Edit: Thu Hồng

Ôn Triệt liên tục gọi điện thoại không ngừng.

 

“Alo.” Để đến khi hồi chuông lần thứ hai vang lên Vũ Đồng liền bắt máy trả lời điện thoại. “Anh Triệt hả?”

 

“Ừ.” Giọng của cô nghe ra thật bình thản, anh thở phào một hơi.

 

“Em biết là anh sẽ gọi điện đến.” Cô nhẹ giọng cười, giọng điệu cũng rất thoải mái. “Em đã về đến nhà, bây giờ đang tắm, anh an tâm đi.”

 

“Em đang tắm?” Anh ngạc nhiên.

 

“Vâng, lần trước em đi mua sắm với Lily và các bạn có mua rất nhiều tinh dầu nha!” Cô hào hưng nói: “Lúc này thì đang dùng mùi hoa hồng, rất dễ chịu.”

 

Ngoài trời thì đầy sấm sét, còn cô lại ở bên trong phòng nhàn nhã tắm?

 

Ôn Triệt không thể tin được.”Em… Vừa rồi không có nghe thấy tiếng sấm sét đánh sao?”

 

“Nghe thấy chứ.”

 

“Em không sợ?”

 

“Có một chút.” Cô ngượng ngùng thừa nhận.”Nhưng em vừa tắm, vừa lớn tiếng ca hát, cho nên nhanh chóng cũng qua.”

 

“Thế sao.” Anh cuối cùng cũng an tâm, khóe miệng nhếch lên, không khỏi mỉm cười.

 

Chú chim công nhỏ đáng yêu của anh, đôi cánh cũng đã cứng cáp lên rồi.

 

“Anh đang lo lắng cho em sao? Triệt.” Cô ân cần hỏi.

 

“Em không có việc gì là tốt rồi.” Anh thản nhiên trả lời.

 

Cô im lặng trong vài giây. “Triệt, Bây giờ em cũng biết được thì ra hạnh phúc cũng chỉ là bắt đầu từ những điều vụn vặt trong cuộc sống.”

 

“Ồ?” Đôi mày thanh tú nhướng lên. “Như thế nghĩa là thế nào?”

 

“Ví dụ như tan ca mệt mỏi về nhà, được nhàn nhã nằm trong bồn tắm.” Vũ Đồng từ từ giải thích: “Ví dụ như đi KTV ca hát với bạn bè, rồi mọi người bởi vì một việc gì đó cùng nhau cười đùa; giống như lúc trả lời điện thoại thì nghe khách hàng khen em có chất giọng rất êm tai; hay như ông chủ cho gọi em vào văn phòng, rồi khen em làm việc rất cố gắng. Còn có lúc mặc quần áo mới đi làm, nhìn thấy ánh mắt ái mộ của đồng nghiệp nam  a.” Cô hơi chút cười nhẹ. “Anh đừng tức giận, em chỉ là nói ví dụ mà thôi.”

 

“Anh không tức giận.” Anh nhẹ giọng thì thầm, mặc dù trong lòng đã tràn đầy đều là vị chua.

 

“Nhưng mà, thời gian hạnh phúc nhất của em, vẫn là được ở cùng với anh.” Cô ngượng ngùng thở nhẹ một hơi. “Như lúc chúng ta hẹn hò anh đã cười rất dịu dàng với em, hay như lúc này đây, anh biết em sợ sấm sét thì vội vã gọi điện thoại tới để an ủi em. Em thật sự cảm thấy, rất hạnh phúc, rất hạnh phúc.”

 

Cô nói rất nhỏ nhẹ, nhưng anh vẫn nghe được rất rõ ràng.

 

Cô cảm nhận được hạnh phúc, anh đã làm cho cô cảm thấy được hạnh phúc!

Tim của anh, lơ lững như muốn bay lên.

 

“Triệt, cám ơn anh vì cuộc điện thoại đặc biệt này.” Cô nhẹ nhàng nói: “Em rất hạnh phúc.”

 

Anh cũng vậy. Ôn Triệt nhắm mắt, ho hai tiếng. “Đúng rồi, anh có nấu chút canh, em có muốn ăn không?”

 

“Sao? Anh muốn mời em ăn?”

 

“Ừ, nếu em không chê, trưa ngày mai anh sẽ đem đến cho em.”

 

“Vâng!” Cô nghe xong hết sức cao hứng.” Em rất mong chờ món ăn ngày mai anh đem đến.”

 

“Camđoan không để cho em phải thất vọng.” Anh mỉm cười.”Anh không nói nhiều nữa, em từ từ tắm tiếp đi.”

 

“Đợi một chút, Triệt, em còn có một chuyện muốn nói với anh.”

 

“Chuyện gì?”

 

“Ngày mai, chúng ta hẹn hò được không?” Cô nhỏ nhẹ đề nghị.

 

“Em muốn hẹn hò với anh?” Anh hơi cao giọng hỏi.

 

“Dạ.” Nghe thấy giọng nói sửng sốt của anh làm cho cô hơi thấy xấu hổ.

 

“Tuyệt quá!” Anh thấy rất vui vì cô đã chủ động mời nên lại càng cảm thấy cao hứng cùng phấn chấn. Cô chịu mở lời mời anh rồi! Vào lúc này anh giống như thời trai trẻ lần đầu tiên mới hẹn hò, tim đập thình thịch. “Em muốn đi đâu?”

 

“Bí mật. Anh đến rồi sẽ biết.” Cô cười không chịu tiết lộ. “Tối mai lúc 6 giờ rưỡi, em ở công viên bên cạnh công ty chờ anh nhé?”

 

“Không thành vấn đề!” Anh đồng ý ngay.

 

“Đêm đã khuya rồi.”

 

“Chúc ngủ ngon.” Anh chờ cô cúp điện thoại trước.

 

Nhưng cô lại không chịu cúp. “Anh cúp máy trước đi, Triệt.”

 

“Em trước.”

 

“Không, anh trước cơ.”

 

“Em trước đi.” Anh quả thực rất kiên trì.

 

Sau khi người bên kia cúp điện thoại, mặc dù trên tai microphone rõ ràng vẫn còn cảm giác ấm áp, nhưng lời nói êm dịu cũng đã biến mất, chỉ còn nghe thấy tiếng tút tút lạnh lùng vang lên. Cái cảm giác đó, luôn đem đến chút buồn bả.

 

Anh không muốn để cô phải nhận lấy loại cảm giác như vậy.

 

“Anh sợ rằng em cảm thấy cô đơn, phải không?” Cô đã hiểu được nổi khổ tâm của anh.

 

Anh chỉ cười nhưng không nói.

 

“Sẽ không đâu, Triệt.” Cô dịu dàng nói: “Anh đã quên rồi ư? Từ khi em dễ dàng có thể nhìn thấy ánh sáng trong phòng anh, là em đã biết vẫn luôn luôn có anh ở bên cạnh em. Em tuyệt đối sẽ không thấy cô đơn.”

 

“Thật không?” Anh không mong ở trước mặt anh cô quá gắng gượng.

 

“Thật sự!” Cô lặp lai. “Cho nên lần này anh cúp máy trước được không? Nói chuyện điện thoại với anh, anh cũng chưa từng cúp máy trước qua. Em muốn thử xem.”

 

“Làm sao vậy? Em muốn nghe tiếng tút tút đến thế ư?” Anh trêu cô.

 

“Cũng không phải chưa từng nghe qua.” Cô cười hì hì. “Ở công ty mỗi ngày nghe điện thoại đều nghe thấy rất nhiều.”

 

“Được rồi, anh sẽ cúp trước vậy.” Tuy là đã nói như vậy, nhưng anh vẫn không nỡ, cảm giác giống như sẽ làm tổn thương cô.

 

“Triệt!” Cô bất bình kêu lên.

 

Anh gần như có thể tưởng tượng thấy cô đang cong cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng mềm mại kia lên, vừa nũng nịu vừa thanh tú. Khiến anh khát vọng đến tim đau nhói.

 

“Được rồi. Ngày mai chúng ta gặp lại.”

 

“Dạ, chúc ngủ ngon.”

 

“Chúc ngủ ngon.” Anh từ từ gập nắp di động lại, ngẩn ngơ đứng lặng hồi lâu.

 

Cô đã không biết rằng anh bây giờ đang đứng ở trước cửa nhà cô, khao khát được vào trong ôm lấy cô, hôn lên môi cô, giống như trước đây đã cùng cô chung giường chìm vào giấc ngủ.

 

Tim anh nhói đau, mỗi một bộ phận trên thân thể, cũng rất đau đớn.

 

Ôn Triệt, mày thật vô dụng!

 

Anh thầm giận dữ tự mắng bản thân, cả lồng ngực phình to ra, hít vào một hơi thật sâu.

 

Anh đi thang máy xuống dưới lầu, cố ý chậm rãi đi qua khoảng sân chung, mặc cho cơn mưa phùn lạnh lẻo làm nguội bớt cơ thể bứt rứt không yên của anh.

 

Tối hôm đó, anh nằm mà lại không thể ngủ được, mất ngủ suốt một đêm.

 

Sáng sớm ngày thứ hai, mắt anh có thêm hai quầng thâm. Khi lái xe đến đón Vũ Đồng đi làm, dọa cô gật nẩy mình, truy vấn anh có phải ngủ không ngon giấc hay không. Anh chỉ biết mỉm cười bất đắc dĩ.

 

Cô vợ yêu quý của anh, không biết rằng anh khổ sở là vì đêm qua anh bị nhu cầu sinh lý bản thân hành hạ.

 

Anh đưa cho cô hộp cơm, cô đã rất vui sướng nhận lấy. Và khi anh nhìn thấy nụ cười xinh đẹp kia phát ra là từ tận đáy lòng, thì anh liền cảm thấy rằng tất cả mọi nhẫn nại đến tận bây giờ đều rất đáng giá.

 

Cô xứng đáng để khiến cho anh chờ đợi, đáng giá để anh phải đè nén khát vọng của mình với cô như thế …

 

“Đúng rồi, Triệt, anh đừng quên buổi tối chúng ta có hẹn nhé.” Lúc gần xuống xe, cô nhắc lại với anh.

“Em yên tâm đi. Đây là lần đầu tiên chúng ta hẹn hò, anh làm sao dám lỡ hẹn?” Anh tao nhã mỉm cười, vẫy vẫy tay về phía cô. “Em lên trên trước đi, anh đi đỗ xe.”

 

“Vâng.” Cô liếc nhìn xung quanh, xác định gần đây không có người quen, rồi mới mở cửa nhanh chóng xuống xe, vội vàng hấp tấp đi vào cao ốc công ty.

 

Ôn Triệt nhìn theo bóng lưng cô đến khi mất hút, rồi mới chậm rãi chuyển bánh, chuẩn bị lái xe đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm.

 

Bỗng dưng, phía sau vang lên tiếng còi xe.

 

Anh ngẩng đầu nhìn qua kính chiếu hậu, ở phía sau một chiếc xe màu trắng có rèm che, cửa xe mở ra, bước xuống là một người phụ nữ trong bộ quần áo trắng đồng màu.

 

Cô lắc lắc đầu tóc dài lượn sóng, đung đưa chiếc eo nhỏ nhắn tiến về phía anh, khẽ gõ lên cửa kính xe.

 

Anh quay cửa kính xe xuống. “Có chuyện gì sao?”

 

“Không nhận ra em sao?” Người phụ nữ áo trắng nhìn anh mỉm cười, tháo đôi kính mát xuống, để lộ ra một đôi mắt sáng ngời.

 

Anh nhất thời giật nảy cả mình…

 

“Vân An?”

 

 

 

7 thoughts on “[Hiện Đại] Lãnh Thê – Chương 8.3

  1. trời ơi
    dừng đến khúc gay cấn rồi
    2 người này sắp hòa hợp với nhau
    giờ lại….

  2. ta lại thích mấy chương cuối, có vẻ cuồng nhiệt 1 chút chứ cả truyện cứ đều đều thế này chẳng thấy có hứng :((

  3. ko post truyện này nữa hả lady? đang hồi gay cấn mà

Hãy nói yêu bạn Lady đi nào o(≧v≦)o~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s