[HĐ] Xà vương – Chương 3.1


Chương 3.1

Edit: Lady

Nếu nói “Chỗ tốt” chính là cái này sao?

Xà Câu Độc nhìn người trước mắt tự xưng là Đường Như Mật  , trên khuôn mặt tuấn lãng hiện lên phẫn hận.

Nhìn nữ nhân ngu ngốc này muốn làm cái gì? Xách theo một thùng nước nóng, một cái khăn lông nói muốn thay hắn lau người!

Cô có biết hổ thẹn không?

Đừng tưởng rằng tối hôm qua mang thức ăn trở lại lấp đầy cái bụng của hắn, thì cô có thể đối với hắn muốn làm gì thì làm, không có cửa đâu!

Bá!

Hắn còn chưa kịp ngồi dậy, chăn mền trên người đều bị cô vén lên, không khí lạnh thấu xương thay thế cho ấm áp vốn có.

Hắn nhanh chóng kéo chăn về, thuận tiện dùng cặp ánh mắt sáng ngời kia hận hận trừng cô.

Đường Như Mật? Hắn nhìn cô căn bản là nên gọi là “Đường Như Sói” mới đúng! Cái này dạng nữ nhân như sói lang này, quá ghê tởm!

Không nghĩ tới cô đối với hắn đói khát làm thật “Mấy năm như một ngày” , còn giả bộ cái gì mất trí nhớ? Cái này tất cả đều biểu lộ ra, hừ!

Nhớ tới nhiều năm trước “Đụng chạm” , Xà Câu Độc không nhịn được cắn răng nghiến lợi, nhưng dẫn phát hắn khẽ nguyền rủa  chủ giác hiển nhiên hiểu lầm hắn sinh động biểu tình vì chuyện gì.

“Anh lạnh à? Nhưng cũng không thể đắp mền lên! Như vậy tôi làm sao có thể lau cho anh?”

Hô to một tiếng, Đường Như Mật lần nữa đem chăn bông rút ra, còn nhanh chóng lấy một bên chân bị thương của hắn, mặc cho hắn nằm ở trên giường tay hắn nửa dài nửa ngắn cấu cũng không được.

Đáng chết! Cái gì gọi “Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh” , hắn cuối cùng cũng lĩnh ngộ được!

Này ba bát nữ này chẳng lẽ thừa dịp thời điểm hắn thanh tĩnh với hắn “Như thế nào” chứ? Không được! Hắn không cho phép!

Đường Như Mật nhìn mặt hắn càng ngày càng vặn vẹo, bất quá —

“Anh thật đúng là sợ lạnh !” Cô khéo cười đẹp làm sao, đem hết sức bảo vệ nam nhân trong sạch ép suýt nữa cắn lưỡi tự sát.”Nhanh là được…, ngoan nào!”

Đối với đôi tay nhỏ bé đang giày xéo đầu hắn, Xà Câu Độc quyết định chờ đến lúc hắn dễ dàng hành động , liền đem nó chặt xuống tế thiên!

Cô đang tự mình làm tiểu cẩu à? Không! Cô căn bản là đang đùa ngang bướng!

Chờ, chờ chút…! Cô dám cỡi quần hắn? !

“Cô làm gì đấy? ! Buông tay!” Vừa rống vừa kéo lấy quần xi-líp, Xà Câu Độc đời này còn chưa bối rối như vậy.

Cái nữa nhân háo sắc này nếu muốn giả bộ mất trí nhớ, vì sao không giả bộ giống cho một chút? Nào có nữ nhân — hơn nữa còn có một đứa con trai chủng loại kia… – lại cỡi quần của một nam nhân xa lạ?

“Cái gì?” Cô cuối cùng tạm thời buông tay, hỏi: “Anh xấu hổ à?”

“Cô làm như vậy, chồng cô sẽ nghĩ như thế nào?” Thật ra thì hắn chính là muốn hỏi : người nam nhân nào dám cưới cái loại nữ nhân không có tiết tháo này về nhà?

“Chồng tôi?” Đường Như Mật chỉ lấy mình, suy nghĩ một chút mới nói: “Anh ấy không có ở đây lâu rồi!”

“Không có ở đây lâu rồi? Có ý gì? Cô là quả phụ?” Lời vừa ra khỏi miệng, hắn đột nhiên phát giác mình có phần thất lễ, bất quá hối hận cũng đã không kịp rồi.

Thật may là nữ nhân trước mắt không khóc như hắn nghĩ, vẫn thờ ơ, “Không phải ! Dù sao. . . . . . Anh ấy không có ở đây, anh cũng không cần lo lắng anh ấy sẽ tức giận.” Nói xong, hai tay của cô lại sờ lên quần của hắn.

“Nhưng tôi là nam nhân!” Xà Câu Độc tự mình hổn hển  rống to.

Hắn đã nói sai, cô không phải là quả phụ, là dâm phụ!

Chồng không có ở đây, liền với nam nhân khác giở trò, nói cô không biết xấu hổ cũng không quá đáng!

Đường Như Mật mặt thản nhiên nói: “Tôi biết ! Nhưng anh cũng là bệnh nhân, không thể tự mình tắm rửa, để tôi giúp một tay không sao á…, đừng khách khí.”

Ai với cô khách khí? Xà Câu Độc trong lòng bất đắc dĩ.

Lúc này, hắn lại nghe thấy một tiếng”Bá” .

Cúi đầu nhìn thấy, cô lại tuột quần hắn tới chân rồi !

Nữ nhân này có liêm sỉ hay không? ! Mấy năm trước còn giống một chút, hiện tại tám phần đều theo thời gian chết đi, bốc hơi đến nỗi ngay cả một ít cũng không còn lại!

Xà Câu Độc khẽ nguyền rủa mới đến khóe miệng, liền bị cảm giác ấm áp trên bắp chân làm cho xua tan.

Được rồi! Hắn thừa nhận, đến gần 48 giờ không có tắm thật là có chút khó chịu, cô như vậy cũng làm cho hắn cảm thấy rất thoải mái.

Nhưng …

“Cô mau dừng tay cho tôi!” Nếu không phải nữ nhân kia đang ở bên chân hắn, hắn nhất định đánh cho cô bất tỉnh!

Loại chuyện như vậy ai cũng có thể làm, chỉ là cô không thể, bởi vì hắn không cần, không muốn, không muốn!

“Dừng tay? Nhưng còn chưa lau xong, không được!” Đường Như Mật  bộ dáng cực kỳ giống như đứa trẻ.

Chỉ thấy cô đem khăn lông bỏ vào trong nước nóng, xoa mấy cái, lại vớt ra ngoài vắt khô , tiếp tục lau chân khác của hắn.

Xà Câu Độc thống hận loại cảm giác bị người ta đùa này, nhưng bây giờ trừ trợn mắt ra, hắn cũng không có biện pháp chống cự.

Lúc này, nữ nhân làm hắn tức giận lại bắt đầu nói nhảm.

“Thật ra thì anh không cần phải xấu hổ, tôi thường giúp con tôi lau người, cũng không khác gì!”

Con cô? Cô dám lấy con cô ra so ới hắn? Lấy cớ à!

Xà Câu Độc mắt lạnh nhìn cô không ngừng đem khăn lông nóng dời lên trên , từng bước một công thành chiếm đất, rất nhanh, hắn liền bắt đầu hối hận hai chân của mình còn có tri giác.

Động tác của cô nhất định phải chậm như vậy sao? Hay là bắp đùi hắn gặp bất trắc, loại cảm giác đó cực kỳ giống như. . . . . . Vuốt ve!

Đáng chết! Hắn không thể, không thể, tuyệt đối không thể —

 

 

 

 

 

 

Hãy nói yêu bạn Lady đi nào o(≧v≦)o~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s