[HĐ] Lãnh Thê – Chương 10.2 ( Hoàn)


Chương 10.2: Anh xứng đáng là người đàn ông em yêu

Edit: Thu Hồng

Hôm nay, các chấn thương đã khỏi nên được cho xuất viện Triệu Vân An đã quay lại bệnh viện thăm Ôn Triệt, cô đẩy xe lăn giúp anh, đưa anh ra khuôn viên tản bộ.

Ôn Triệt hít vào thật sâu luồn không khí trong lành, ngước lên nhìn vào gốc cây ngô đồng đại thụ cao to trước mắt, tầm mắt đuổi theo một tia sáng xuyên qua tán cây râm mát, để bắt lấy dấu vết của chút nắng ấm mặt trời.

Chính vào ngay lúc tâm hồn đang lơ đãng, Triệu Vân An bất thình lình đã nói ra một câu như vậy.

Anh sửng sốt.

“Đây là đơn ly hôn.” Cô đi đến trước mặt anh, mỉm cười lấy ra một bì hồ sơ đưa cho anh. “Em đã chuẩn bị hết giúp anh rồi.”

Anh không nói gì, chỉ phức tạp chăm chú nhìn cô.

“Ly hôn xong, rồi cùng em đến Hongkong đi.” Cô nhiệt tình nói.”Ở Đài Bắc này đã không cần đến anh nữa, mà cái tên cái tổng giám đốc kia đúng là không biết nhìn người. Người tài giỏi giống như anh đây khẳng định ở Hongkong sẽ được trọng dụng.”

Anh không trả lời, một lát sau khan giọng hỏi: “Vân An, tôi muốn biết, chính xác ngày hôm đó tại sao tôi và em hẹn gặp nhau.”

Cô hơi cau mày một chút, dường như không hề hứng thú khi thấy anh đề cập lại vấn đề này.

“Em, em đi Tokyo công tác, bên đó gặp được Jerry nghe nói là anh và vợ đã ly thân, dự định là sẽ ly hôn, cho nên mới cấp tốc trở về tìm anh. Chúng ta có hẹn ăn cơm trưa với nhau. Anh thẳng thắng thừa nhận với em, anh thật ra không hề yêu cô ấy, và rất hối hận vì đã kết hôn với cô ấy.”

“Tại sao tôi không yêu cô ấy ?”

“Tình yêu giữa người với người, làm thế nào có thể có lý giải được?” Triệu Vân An thờ ơ nhún nhún vai. “Ban đầu anh chỉ thấy cô ta rất đáng thương nên mới cưới cô ta, ai mà biết được sau khi kết hôn cô ta lại trở nên rất quái gở, thế thì có người đàn ông nào mà chịu cho được!”

“Có thật là như vậy không?” Anh trầm ngâm.

“Sao vậy?” Đôi mắt cô xoẹt qua một tia nghi hoặc. “Anh không tin em?”

Anh lẳng lặng chăm chú nhìn cô.”Trước đây em nói với tôi, người tôi thực sự yêu là em.”

“Đúng vậy.”

“Tại sao?”

Mặt cô biến sắc. “Không phải mới vừa rồi em đã nói đó sao? Tình yêu thì không có lý do. Chẳng lẽ anh cho rằng em không xinh đẹp bằng Tô Vũ Đồng? Điều kiện cũng kém hơn so với cô ấy?”

Anh lắc đầu.”Em rất đẹp, điều kiện cũng rất tốt.”

“Hơn nữa chúng ta lại làm việc rất ăn ý.” Triệu Vân An bổ sung thêm, nghe thấy anh nói như vậy, hiển nhiên cảm thấy tốt hơn rất nhiều.”Ai, lúc trước nếu không anh bị ma xui quỷ ám đòi đi báo ân gì đó, thì chúng ta lúc này chắc chắn đã là một đôi thần tiên quyến lữ.” Cô không kiên dè gì mà trách móc.”Bất quá bây giờ khắc phục cũng không phải quá muộn. Đây, trước tiên anh xem qua phần thỏa thuận ly hôn này đi, nếu thấy có vấn đề gì, em có thể đi tham khảo ý kiến của luật sư giúp anh, để xem làm thế nào là tốt hơn cả. Nếu không có vấn đề gì thì tốt nhất nhanh chóng ký tên. Chuyện ly hôn thế này dây dưa kéo dài chỉ làm tổn thương nhau mà thôi.”

Cô nói không sai, việc ly hôn thế này để lâu chỉ làm tổn thương nhau mà thôi.

Nhưng anh, thật sự muốn ly hôn với Vũ Đồng sao?

Ngón tay Ôn Triệt vuốt ve túi giấy, xúc cảm trơn nhẵn không hiểu sao lại có thể khiến cho toàn thân anh run lên … rất lạnh. Đúng vậy văn kiện này chính là đơn xin ly hôn, nhưng mà nó lại làm cho trái tim người ta băng giá.

Anh nhắm mắt lại. “Vân An, hai ngày nay tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi không nghĩ tôi là một người đàn ông sẽ đi kết hôn với một người phụ nữ chỉ để trả ơn.”

“Anh có ý gì?” Triệu Vân An một lần nữa vẻ mặt lại căng thẳng.

“Ngay cả khi tôi nghĩ rằng bác Tô có ân với tôi, cảm thấy rằng vào lúc đó Vũ Đồng vì cửa nát nhà tan thực đáng thương, tôi nhất định cũng sẽ không thể kết hôn với cô ấy. Tôi chỉ cần sắp xếp cho cô ấy có nơi ăn chốn ở, bảo đảm cuộc sống sau này cho cô ấy. Như vậy chắc hẳn là đã không làm …  bác Tô thất vọng rồi!” Anh lý trí phân tích.

Tuy rằng anh bởi vì tai nạn xe hơi để lại chứng mất trí nhớ, nhưng không hề mất đi năng lực phân tích.

“Anh. . . . . .” Triệu Vân An trừng mắt nhìn anh, khuôn mặt biến hóa đa dạng.”Đúng ra là như vậy, nhưng bởi vì anh là người người nhân hậu, trái tim lại mềm yếu. Em nghĩ tám phần là do Tô Vũ Đồng ở trước mặt anh giả vờ tỏ ra đáng thương, đem anh ra để đùa giỡn.”

“Tôi không cho là như vậy.”

“Cô ta bây giờ đương nhiên sẽ không biểu hiện trước mặt anh như vậy!” Cô bĩu môi.”Em đoán cô ta nhất định ở trước mặt anh sẽ giả vờ thật là tao nhã hào phóng, là người hiền lành, khéo hiểu lòng người đi.”

Giả vờ? Ôn Triệt bị sock bởi ý nghĩ này.

Một người thổ lộ động lòng người như vậy, có thể là giả vờ sao?

“Anh đừng để bị cô ta lừa!” Nhận ra anh đang dao động, Triệu Vân An đánh xà tùy côn thượng (Ngụ ý: Xem xét thời cơ, thuận theo tình thế mà có những hàng động đúng đắn, khôn ngoan để đạt được mục đích). “Triệt, cô ta nhất định đã bịa ra rất nhiều lời dối trá mỹ miều phải không? Cô ta không phải là người phụ nữ đơn giản giống như trong tưởng tượng của anh đâu! Lúc trước đã có thể lừa anh đồng ý cưới cô ta, cho thấy cô ta nhất định là người rất có tâm cơ.”

Là như vậy thật sao?

Anh chớp mắt.”Vân An, em yêu tôi vì điều gì?”

“Anh!” Triệu Vân An thực hết chịu nổi giống như lắc lắc đầu. “Tại sao hôm nay anh luôn hỏi loại đề tài như thế này? Em không phải đã nói rõ rồi sao? Tình yêu thì không có lý lẻ nào cả!”

“Tình yêu dù cho không có lý do, chung quy cũng vẫn có thể lý giải được.” Anh bình tĩnh xem xét người phụ nữ không hệ biểu lộ cảm xúc nào ở trước mặt.

Nếu anh có từng yêu cô, chẳng lẽ lúc này đây khi đối mặt với cô, một chút cảm giác rung động cũng không có hay sao? Tất nhiên trước đây đã có lúc cô từng khiến cho anh rung động … nhưng cuối cùng là vì điều gì?

Vì vẻ đẹp của cô sao? Vì trí tuệ của cô? Hay là vì ánh mắt sáng ngời của cô, khóe môi nhè nhẹ mỉm cười?

Rốt cuộc là vì điều gì? Anh để tay lên ngực tự hỏi.

Nếu anh thật sự yêu cô, tại sao hôm nay anh chỉ cảm thấy thái độ gây hấn của cô khiến anh rất áp bách khó chịu? Vì sao khi anh nghe cô nói những lời như vậy, trong tim không nhịn được mơ hồ dâng lên một tia chán ghét?

“Tại sao em yêu anh, chẳng lẽ anh không hề nhớ một chút nào sao?” Triệu Vân An vươn tay nắm chặt bả vai anh. “Em vừa vào công ty, thì đã thích anh. Anh so với bất kỳ người đàn ông nào đều ưu tú hơn, nhưng không hề khoe khoang hào nhoáng. Anh làm việc gì cũng đến nơi đến chốn, thái độ làm việc luôn luôn nghiêm túc; Gia cảnh của anh không tốt, còn phải lo chăm sóc cho cô em gái, nhưng anh chưa từng có một câu than vãn nào. Anh rất nuông chìu em gái mình, mỗi lần nhìn thấy anh đối với cô ấy tốt như vậy, em liền thấy rất hâm mộ cũng vô cùng ghen tị. Em vẫn luôn hy vọng anh sẽ đối với em tốt như vậy.” Cô than thở.

“Tôi từng đối với em như vậy sao?” Anh lẳng lặng hỏi.

Cô đột nhiên khựng lại, đôi mắt sáng lóe lên một tia sáng khác lạ.”. . . . . . Sau này đương nhiên là như vậy, bởi vì anh yêu em mà!”

“Nếu tôi yêu em, nhưng lại đi kết hôn với người phụ nữ khác, em không cảm thấy là tôi không xứng đáng được em yêu sao?”

“Em …” cô nhất thời khó có thể phản bác lại.”Em đã nói rồi, anh là người có trái tim lương thiện. Anh cảm thấy mình nợ ân tình người ta quá sâu, nên đã nguyện ý hy sinh hạnh phúc chính mình.”

“Cũng kéo theo hy sinh hạnh phúc của em sao?” Anh cau mày. “Nếu như tôi yêu em, tại sao có thể thẳng thừng khiến cho em đau khổ như vậy?”

Triệu Vân An cứng họng không nói được câu nào.

“Nếu tôi đã từng ruồng bỏ em như vậy, thì tôi cũng không phải là người đàn ông xứng đáng với tình yêu của em. Em cũng nên quên tôi đi.” Anh nghiêm túc nhìn cô, đưa ra đề nghị lý trí đến mức làm cho Triệu Vân An phát điên.

“Em sẽ không bao giờ quên anh!” Tiếng nói của cô vang lên sắc nhọn.”Em yêu anh, em luôn yêu anh!”

Anh một từ cũng không nói, chỉ thâm trầm nhìn cô, trong đôi mắt sâu không dậy nổi một tia gợn sóng.

Cô đột nhiên cảm thấy như bị đổ sụp.”Vì sao anh lại không yêu tôi?! Người phụ nữ kia đến cuối cùng có điểm nào tốt hơn tôi? Tôi có điểm nào thua cô ta chứ? Tôi hận anh, Ôn Triệt, anh đúng là không có mắt! Anh làm sao có thể đối với tôi thờ ơ đến vậy?!”

Anh vẫn không nói lời nào.

Cô dùng sức đẩy anh làm cho anh thiếu chút nữa ngay cả người và xe đều ngã lăn ra mặt đất.

“Anh thật quá đáng! Từ nhỏ đến giờ, không có người đàn ông nào đối xử với tôi giống như anh, ai cũng muốn nâng niu tôi trong lòng bàn tay? Cũng chỉ mình anh là không để mắt đến tôi!” Cô khua tay cuồng loạn.”Đàn ông đeo đuổi tôi đầy cả một xe tải! Anh có biết không? Vì cái gì tôi vẫn cứ khăng khăng níu kéo anh chứ?!”

“Bình tỉnh một chút, Vân An. . . . . .”

“Tôi hận anh! Ôn Triệt.” Gương mặt cô tái mét nhìn chằm chằm vào anh. “Vì sao đến bây giờ anh cũng không chịu cho tôi một cơ hội? Đã hai năm rưỡi nay, tôi vẫn không có cách nào để quên được anh. Anh đối với tôi thật bất công mà!”

Thật bất công?

Ôn Triệt rùng mình, chập chờn trong trí nhớ, dường như nhớ ra cái gì, giống như trước đây ở một lúc nào đó cô cũng điên dại chỉ trích anh như vậy.

Là vào lúc nào chứ? Anh quyết tâm muốn nghĩ cho ra.

“. . . . . . Tôi hỏi lại anh một lần cuối cùng, anh rốt cuộc có chịu ly hôn với Tô Vũ Đồng hay không?” Triệu Vân An hung tợn ép hỏi anh.

“. . . . . .”

“Anh nói mau!”

Anh thở gấp, đầu bỗng nhiên đau đớn giống như bị bổ đôi.

“Tôi cảnh cáo anh, tôi sẽ không buông tay đâu! Người đàn ông mà tôi không có được, thì người phụ nữ khác cũng đừng mơ có được …”

Anh nhớ ra rồi! Ở mớ hỗn độn trong đầu Ôn Triệt vừa lóe lên một tia sáng.

Ngày hôm đó ở trên xe, cô cũng từng chua ngoa nói với anh như vậy.

Cô đặc biệt từ Tokyo về để gặp anh, anh lại nói với cô ta mình không hề có ý định ly hôn. Cô ta tức giận vì anh đã không yêu cô, tức giận khi thấy anh đối với cô một chút tình ý cũng không có, phẫn nộ đến mức điên cuồng phóng xe trên đường. Cho nên xe mới lao vào con đường dành cho người đi bộ…

Trời ơi! Đau đầu quá.

Ôn Triệt ôm lấy đầu đang mãnh liệt đau đớn, cố gắng mở to đôi mắt, nổ lực nhìn rõ mặt người phụ nữ trước mắt đang hướng vào anh gào thét.

Nhưng anh không thể nhìn thấy rõ ràng, đầu của anh rất đau, thị lực cũng không hiểu sao trở nên mơ hồ.

Triệu Vân An hoàn toàn không hề nhận thấy anh đang rất đau đớn, mà chỉ đắm chìm trong cảm xúc oán giận của mình. Anh nổ lực muốn di chuyển xe lăn.

Vũ Đồng, Vũ Đồng, em đang ở đâu?

Anh đau đến mức thở cũng không nổi, trong thâm tâm chỉ muốn nhìn thấy người phụ nữ đã làm trái tim mình rung động. Tuy rằng anh vẫn không biết đích xác mình có yêu cô hay không, nhưng mà anh vẫn rất muốn gặp cô ….

“Vũ Đồng.” Anh khàn giọng gọi, tiếng gọi xuất phát từ trái tim.

Sau đó, anh nhìn thấy cô.

Bóng dáng thướt tha xinh đẹp của cô, mơ hồ đi vào tầm mắt anh. Mặc dù anh chỉ có thể lờ mờ nhận thấy bóng dáng, nhưng anh biết đó là cô.

Anh đứng lên, cố chịu đựng những cơn đau đầu, kéo lê đôi chân bủn rủn của mình, từng bước từng bước một lảo đảo đi về phía cô.

Đúng vậy, chính là người phụ nữ này.

Tuy rằng mất đi ký ức đã từng yêu cô, nhưng trái tim của anh vẫn cố chấp hướng về cô.Trong nháy mắt, anh bỗng nhiên hiểu được, quan hệ của anh với cô bây giờ, so với tình yêu đơn thuần đã sâu sắc hơn, so với vận mệnh còn ảo diệu hơn.

Cô là người phụ nữ khiến anh vĩnh viễn luyến tiếc rời đi, vĩnh viễn, vĩnh viễn ….

“Vũ Đồng!”

“Triệt! Anh làm sao vậy? Anh không sao chứ?” Cô rất nhanh nhìn thấy anh, liền chạy vội lại ôm lấy anh.

Anh mỉm cười yếu ớt, ngã vào trong vòng tay của cô.

Hoàn chính văn.

———-

Hoan hô, vỗ tay nào, cuối cùng câu chuyện của Vũ Đồng và Ôn Triệt đã kết thúc một cách…viên mãn ^^

Cảm ơn mọi người đã theo dõi bộ truyện này, sẽ sớm ra ebook ngay cho những ai không có thời gian đọc onl.

Và điều quan trọng nhất là cảm ơn ss Hồng đã edit bộ này, ss đã vất vả suốt hơn 3 tháng nay, dù công việc bận rộn nhưng vẫn dành thời gian edit, cảm ơn ss rất nhiều. Yêu ss *chụt chụt*

 

 

 

 

 

 

2 thoughts on “[HĐ] Lãnh Thê – Chương 10.2 ( Hoàn)

  1. Em nói ss ngại quá vì truyện 10 chương mà treo quá trời lâu TT^ TT
    Chấm chấm nước mắt cuối cùng cũng hoàn rồi
    Mừng quá điiiii

Hãy nói yêu bạn Lady đi nào o(≧v≦)o~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s