[HĐ] Từ Bi Thành – C4


Chương 4: Ngõ hẹp tương phùng

 

Ăn cơm xong vẫn chưa đến một giờ chiều, Đinh Hành cúi xuống nhìn di động rồi hỏi Mộ Thiện: “Cô có chơi cổ phiếu không?”

Mộ Thiện lắc đầu.

Đinh Hành châm một điếu thuốc lá, nhẹ nhàng nhả làn khói: “Hôm nay thị trường chứng khoán giảm 150 điểm”.

Một nửa tài sản của Dung Thái đổ vào đầu tư tài chính, vậy thì tổn thất không phải là nhỏ.

“Có ảnh hưởng không?” Mộ Thiện hỏi.

Đinh Hành nở nụ cười ung dung: “Trần tổng sẽ không để Dung Thái xảy ra chuyện”.

Người thế nào mới có thể giành sự tín nhiệm của Đinh Hành? Mộ Thiện càng chờ đợi cuộc gặp mặt Trần tổng.

Khi lên đến tầng trên cùng, Mộ Thiện phảng phất nghe thấy tiếng đàn piano. Tiếng đàn du dương vang lên giữa buổi trưa thanh vắng, tạo ra cảm giác thanh thản dễ chịu và đầy tình người.

Lúc nghe rõ giai điệu của bản nhạc, Mộ Thiện hơi lặng người.

Đinh Hành đi đến căn phòng tận cùng hành lang và mở cửa đi vào trong. Mộ Thiện sải bước dài theo anh ta.

Qua cánh cửa, tiếng đàn càng rõ hơn, giống như tiếng suối róc rách, giống như mây bay trên bầu trời, sạch sẽ trong trẻo nhưng cũng khó nắm bắt.

Trước mắt Mộ Thiện là một đại sảnh rất lớn, đủ chứa năm sáu trăm người, chùm đèn thủy tinh chiếu sáng trên trần nhà, trên tường treo nhiều bức họa nổi tiếng, nền đá sạch bóng như gương.

Một cây đàn piano màu trắng nằm ở phía trước đại sảnh. Cây đàn bóng loáng, không dính một chút bụi nổi bật trong đại sảnh, khiến đại sảnh càng trở nên cao quý thánh thiện.

Khi cách cây đàn piano bảy tám mét, Mộ Thiện dừng bước.

Cô dường như nhìn thấy một người mặc comple màu đen đang ngồi trước cây đàn. Hai màu đen trắng tạo nên sự hài hòa vô cùng tận.

Đối với Mộ Thiện, người đang đánh đàn là ai không quan trọng.

Quan trọng ở chỗ cô không ngờ trong cuộc đời này, cô lại có dịp tận tai nghe ai đó diễn tấu bản “Castle in the Sky”.

Một ký ức tưởng như rất mơ hồ dội về trong lòng Mộ Thiện.

Đó là một buổi chiều nắng như đổ lửa, phòng tập đàn của trường học bị cô chiếm mất. Cô nghiêng đầu nhìn người trông khá bụi bặm và cố ý khiêu khích: “Anh không nhớ em à?”

Người đó sa sầm mặt, có lẽ anh cảm thấy anh vội vàng trở về gặp cô nhưng cô không cảm kích nên anh hơi tức giận.

Cuối cùng anh không nói một lời nào, lặng lẽ ngồi xuống trước cây đàn piano và chơi bản nhạc nền bộ phim hoạt hình mà cô thích nhất.

“Đánh một lần, anh sẽ nhớ em một lần”. Anh cất giọng nói trầm trầm giống như thở dài: “Ngày nào anh cũng sẽ chơi bản nhạc này”.

“Chơi đến một trăm tuổi?” Cô đỏ mặt.

“Chơi cho đến khi anh chết”.

………

Đại khái khi còn nhỏ tuổi, ai cũng nghĩ thiên trường địa cửu rất dễ dàng.

Tiếng đàn đột nhiên ngừng lại.

“Thế nào rồi?” Đinh Hành từ tốn mở miệng.

“Liên tục tụt dốc trong ba ngày”. Giọng nói của một người đàn ông từ đằng sau cây đàn vọng tới, đó là giọng trầm ấm mà Mộ Thiện rất thích.

“Khỉ thật, lỗ bao nhiêu rồi?” Đinh Hành hỏi.

“Trên giấy tờ lỗ gần hai tỷ”. Ngữ khí của người đàn ông rất bình thản, nhưng nội dung hoàn toàn chấn động.

“Chiều nay có thể kiếm lại không?” Đinh Hành cau mày hỏi.

“Có thể có, cũng có thể không”. Vẫn là giọng nói bình tĩnh, không hề tỏ ra lo lắng sốt ruột. Mộ Thiện nhìn thấy ngón tay dài trắng trẻo lướt nhanh trên phím đàn, tiếng đàn lại như dòng nước tuôn trào.

Một điều đáng nói là Đinh Hành vẫn không biến đổi sắc mặt, cứ như số tiền bị lỗ không phải là tiền của nhà anh ta, hoặc là anh ta rất tin tưởng vào người đang ngồi trước cây đàn.

Đúng lúc này, chuông điện thoại di động của Đinh Hành reo vang, anh ta rút điện thoại, đồng thời nói với hai người: “Trần Bắc Nghiêu, đây là Mộ Thiện, cố vấn mới của công ty, chắc chú nghe nói rồi”.

Tiếng đàn đột nhiên lạc một nhịp rồi dừng hẳn, cử chỉ này không giống Trần phó tổng điềm tĩnh và trầm ổn trước đó.

Tim Mộ Thiện đập thình thịch.

Đinh Hành cầm điện thoại đi ra ngoài cửa, giọng nói vui vẻ của anh ta vọng vào: “Anh đang ở tầng trên cùng, Bắc Nghiêu cũng ở đây…”.

Đinh Hành còn nói câu gì đó, nhưng Mộ Thiện không nghe thấy rõ.

Người ngồi đằng sau cây đàn piano đứng dậy.

Người đó tuy ở gần nhưng ánh mắt vô cùng xa xăm. Một bước là có thể chạm vào nhau nhưng như cách trăm sông nghìn núi.

Người đó mặc một bộ comple may rất khéo, anh có dáng người cao lớn thậm chí trông hơi gầy. Gương mặt anh như ánh trăng sáng giữa màn đêm đen, dáng vẻ của anh như một cây tùng cô độc và cao ngạo trên nền tuyết trắng.

Đèn chùm trên đầu phảng phất mất hết màu sắc. Sự trầm mặc và dung mạo nổi bật của người đối diện khiến tim Mộ Thiện nhảy ra khỏi lồng ngực.

Mộ Thiện đã từng tưởng tượng ra trăm ngàn cảnh gặp lại Trần Bắc Nghiêu, nhưng cô không thể ngờ, cậu thiếu niên mồ côi của ngày nào đã trở thành sinh viên xuất sắc trường đại học Hongkong, phó tổng giám đốc của Dung Thái.

Đường nét trên khuôn mặt người đó trưởng thành và sâu hơn nhiều, thế nhưng Mộ Thiện vẫn nhận ra anh từ cái nhìn đầu tiên.

Không một người nào còn có khí chất trong trẻo như vậy.

Học tập, công việc…những năm gần đây, không điều gì có thể khiến Mộ Thiện hoảng loạn. Nhưng vào giây phút này, đối diện với người tám năm không gặp, với gương mặt gần như xa lạ, tim cô đột nhiên co rút và đập mạnh.

Anh có cảm giác gì với cô?

Anh còn nhớ quá khứ không?

Vào giây phút này, liệu anh có giống cô, không thể kìm chế trái tim run rẩy, toàn thân giống như bị ngọn lửa thiêu đốt, vừa đau đớn, vừa sợ hãi, lại vừa cháy hừng hực?

Chắc anh vẫn còn hận cô phải không?

Cô nên làm thế nào bây giờ?

“Trần Bắc Nghiêu…không ngờ gặp anh ở đây”. Mộ Thiện mở lời trước, cô nói một câu quá thừa. Không ngờ cũng có lúc cô luống cuống như vậy.

Trần Bắc Nghiêu hoàn toàn thờ ơ, ánh mắt lãnh đạm của anh lướt qua mặt cô, anh gật đầu: “Mộ tiểu thư, lâu rồi không gặp”.

Ngữ điệu của anh rất từ tốn, không còn nhuệ khí của thời niên thiếu như trong trí nhớ cô mà thể hiện sự kiên định mạnh mẽ, ẩn dấu sự tự tin lạnh lùng.

Đó là ngữ điệu Mộ Thiện yêu thích.

Có điều…Mộ tiểu thư? Cách xưng hô của anh khiến lòng cô lạnh hẳn. Mộ Thiện liền cười nhạo bản thân: “Không thế thì sao? Lẽ nào cô còn kỳ vọng anh gọi cô là Thiện Thiện như xưa?”

Có lẽ trong mắt anh, chuyện xảy ra giữa bọn họ chỉ là chuyện hoang đường của thời niên thiếu.

Mộ Thiện lấy lại tinh thần, cô cất giọng khách sáo: “Trần tổng tuổi trẻ tài cao, muốn dự án tiến hành thuận lợi, tôi phải nương nhờ vào Trần tổng”.

Trần Bắc Nghiêu im lặng, thần sắc anh hơi uể oải. Sau đó ánh mắt anh lướt qua cặp lông mày gọn gàng, đôi môi mọng đỏ và vùng da trắng nõn nà trên cổ Mộ Thiện, rồi anh cất giọng lãnh đạm: “Mộ tiểu thư đã trưởng thành nhiều”. Ngữ điệu như tán dương, như châm biếm.

Giọng nói xa cách và lạnh nhạt của anh khiến lòng Mộ Thiện chùng xuống.

Anh dường như không có hứng thú nói chuyện, chỉ trầm mặc đứng im một chỗ. Thân hình cao lớn của anh trước cây đàn piano như một đường phác họa lúc ẩn lúc hiện.

Trần Bắc Nghiêu rút trong túi áo comple bao thuốc lá, anh châm một điếu và lặng lẽ nhả khói. Ánh mắt anh rõ ràng nhìn cô chăm chú nhưng lại dường như phóng về một nơi rất xa.

Cánh cửa lớn đẩy ra, Mộ Thiện thở phào nhẹ nhõm.

“Mạn Thù sắp lên tới nơi”. Đinh Hành nói với Trần Bắc Nghiêu rồi nhìn Mộ Thiện: “Là em họ tôi”.

Em họ của Đinh Hành chính là con gái độc nhất của phó thị trưởng, tim Mộ Thiện lại rung mạnh.

Trần Bắc Nghiêu tỏ ra thiếu kiên nhẫn: “Phiên giao dịch sắp bắt đầu rồi, tôi xuống dưới đây”.

Anh đi qua người Mộ Thiện như cơn gió, Đinh Hành giơ tay túm cổ anh, thể hiện mối quan hệ thân thiết giữa hai người. Hình như trước mặt Trần Bắc Nghiêu, Đinh Hành càng giống một cậu thanh niên nghịch ngợm.

Đinh Hành một tay rút điếu thuốc đưa cho Trần Bắc Nghiêu, Trần Bắc Nghiêu lập tức đưa lên miệng. Đinh Hành vừa rút bật lửa giúp anh châm thuốc vừa nửa cười nửa không: “Hãy quan tâm đến con bé”. “Con bé” đương nhiên là chỉ Mạn Thù.

Trần Bắc Nghiêu “ừ” một tiếng. Hai người đàn ông không cần nhiều lời. Mộ Thiện cảm thấy lồng ngực khó chịu.

Tám năm trôi qua, cuối cùng anh cũng có anh em có sự nghiệp riêng, còn có một “người mới”.

Cô thì sao?

Cửa phòng vọng đến giọng phụ nữ trong trẻo mềm mại: “Anh Hành, anh Bắc Nghiêu!”. Một hình bóng mặc áo vàng lướt vào rất nhanh, đó là một cô gái mới ngoài đôi mươi, cô gái có làn da trắng nõn, đôi mắt đen lay láy, thể hiện rõ khí chất thanh xuân.q

Hai con ngươi sinh động của Mạn Thù đảo qua hai người đàn ông, lướt qua Mộ Thiện và cuối cùng dừng lại ở Trần Bắc Nghiêu.

“Trần tổng…” Mạn Thù thè lưỡi, giống như rất sợ Trần Bắc Nghiêu: “Sắp đến phiên giao dịch rồi, anh không ở văn phòng, các đồng nghiệp đều không yên tâm nên bảo em đi gọi anh”.

Trần Bắc Nghiêu tay kẹp điếu thuốc, đi thẳng về phía trước mà không nhìn Mạn Thù. Mạn Thù nhanh chóng bước theo anh, bộ dạng của cô giống đứa trẻ phạm lỗi đi theo bậc bề trên.

Họ rất xứng đôi.

“Em đã viết xong báo cáo phân tích chưa?” Trần Bắc Nghiêu cất giọng nghiêm khắc.

“Xong rồi ạ, em để ở trên bàn làm việc của anh”. Mạn Thù quay lại làm mặt hề với Đinh Hành. Đường đường là thiên kim của phó thị trưởng, vậy mà cô cam tâm tình nguyện cúi đầu hạ giọng: “Em đã viết thông đêm đấy”.

Trần Bắc Nghiêu dường như hà tiện cả lời khen ngợi. Anh vội vàng đi ra thang máy, từ đầu đến cuối không hề nhìn Mộ Thiện.

Đinh Hành nhận ra phản ứng cứng nhắc của Mộ Thiện, anh lên tiếng an ủi cô: “Cậu ta là người mặt nóng tim lạnh. Cô cứ làm việc của cô, khỏi cần bận tâm đến cậu ta”.

Lời nói của Đinh Hành khiến Mộ Thiện cảm thấy ấm áp hẳn.

“Cám ơn anh”. Mộ Thiện cất giọng chân thành.

Bởi vì trong lòng có tâm sự nên hai má Mộ Thiện hơi hồng hồng, đôi mắt to long lanh ánh nước, khóe miệng đỏ mọng nhếch lên. Gương mặt cô như một bông hoa diễm lệ khiến Đinh Hành bất giác không thể rời mắt. Anh ta định nói điều gì đó, một tiếng “ding” vang lên, thang máy mở cửa. Mộ Thiện và Đinh Hành đều ngẩng lên nhìn về phía thang máy, đúng lúc Trần Bắc Nghiêu quay đầu và bước vào bên trong thang máy.

Buổi chiều Đinh Hành có hẹn nên giao Mộ Thiện cho Lưu Minh Dương. Mộ Thiện đi theo anh ta đến văn phòng anh ta chuẩn bị cho cô.

Đây là tòa năm tầng duy nhất nằm độc lập trong quần thể kiến trúc của tập đoàn Dung Thái. Bên ngoài treo biển đề mấy chữ khiến Mộ Thiện có cảm giác phức tạp: “Công ty đầu tư Dung Thái”.

“Tập đoàn người đông nên không dễ kiếm chỗ, chỉ có văn phòng công ty đầu tư vừa rộng rãi vừa có điều kiện tốt, vì vậy tôi sắp xếp để giám đốc Mộ làm việc ở đây”. Lưu Minh Dương đưa cô lên tầng năm: “Không có vấn đề gì chứ?”

“Không có vấn đề gì”. Mộ Thiện hơi phân tâm.

Trần Bắc Nghiêu và cô cắt đứt quan hệ từ rất lâu rồi, thế thì có vấn đề gì chứ?

Công ty đầu tư Dung Thái không hổ danh là công ty tài chính hàng đầu trong nước. Mộ Thiện đi qua đại sảnh rộng lớn liền nhìn thấy rất nhiều nhân viên đang chăm chú trước màn hình vi tính. Thậm chí khi cô đi ngang qua, bọn họ cũng không ngẩng đầu nhìn cô, có thể thấy bọn họ chuyên tâm đến mức nào.

Lưu Minh Dương đưa Mộ Thiện tới một căn phòng khá rộng rãi, anh ta cười nói: “Đât là phòng nghỉ ngơi, điều kiện không tồi. Buổi trưa giám đốc Mộ có thể nghỉ ở đây, sẽ không có ai làm phiền cô”.

Mộ Thiện liền nói cám ơn.

Sau khi Lưu Minh Dương đi khỏi, Mộ Thiện một mình ngồi trong căn phòng rộng năm mươi mét vuông. Các đồng nghiệp khác trong công ty gửi tin nhắn, nói một tiếng đồng hồ sau sẽ tới nơi. Tối qua Mộ Thiện làm thêm đêm, từ sáng đến giờ luôn ở trạng thái tinh thần căng thẳng nên cô cảm thấy hơi mệt mỏi.

Mộ Thiện ngẩng đầu ngó bốn xung quanh, căn phòng bố trí rất dễ chịu. Ngoài một hàng ghế làm việc còn có ghế salon bằng da mềm mại. Góc phòng có bình nước lọc, máy pha cà phê, thậm chí có cả tivi.

Mộ Thiện khóa trái cửa, kéo rèm cửa sổ. Cô thử đẩy một cánh cửa khác ở trong phòng nhưng không mở được, có lẽ cánh cửa này đã được đóng chặt. Mộ Thiện yên tâm đặt chuông đồng hồ báo thức rồi nằm lên ghế salon.

Nhìn lên trần nhà, viền mắt Mộ Thiện hơi nóng lên. Cô nghĩ bản thân cô có lẽ rất buồn cười, năm mười bảy tuổi cô yêu chết đi sống lại, nhưng trong con mắt người khác, thật ra đó không phải là tình yêu.

Mộ Thiện lấy lại tinh thần, cô giơ tay tháo sợi dây chuyền trên cổ và bỏ vào tập tài liệu. Cô nghĩ cô không còn cần đến sợi dây chuyền này nữa.

Mộ Thiện nhắm mắt. Trong lúc thần trí mơ màng, cô nghĩ trên đời này không có cửa ải nào là không thể vượt qua.

Không biết ngủ được bao lâu, Mộ Thiện đột nhiên có cảm giác một bóng người ở bên cạnh cô.

Cô giật mình mở mắt và sững sờ.

Cảnh tượng trước mắt như trong giấc mộng. Dưới ánh đèn tuýp trắng bạc, Trần Bắc Nghiêu lặng lẽ đứng bên cạnh cô.

Mái tóc ngắn đen nhánh rủ xuống bờ trán trắng ngần của anh. Anh hơi cúi đầu, gương mặt nghiêng anh tuấn nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh. Mộ Thiện thuận theo ánh mắt của anh nhìn xuống, thấy anh đang vuốt nhẹ chiếc giày nữ. Ngón tay dài của anh lướt theo mép chiếc giày giống như đang vuốt ve gót chân trần của cô.

Đó là giày của cô, có lẽ bị rơi xuống đất trong lúc cô nằm ngủ, bị Trần Bắc Nghiêu nhặt được.

Anh vẫn nhìn chăm chú bàn chân cô, ánh mắt ẩn dấu vẻ không vui. Mộ Thiện vừa định mở miệng nhưng lập tức ngây người trước cử chỉ của anh.

Trần Bắc Nghiêu từ từ ngồi xuống, động tác và thần sắc của anh vô cùng dịu dàng. Anh nhấc bàn chân cô và nhẹ nhàng đi giày cho cô. Sau đó anh cẩn thận đặt chân cô trở về vị trí cũ.

Trần Bắc Nghiêu không đứng lên ngay mà trầm mặc hồi lâu. Khóe miệng anh hơi nhếch lên ý cười như không, rồi gương mặt nghiêng hoàn hảo của anh từ từ cúi xuống, môi anh đặt một nụ hôn rất nhẹ lên mắt cá chân Mộ Thiện.

Làm xong những động tác này, Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu quay về phía mặt Mộ Thiện.

Mộ Thiện không kịp né tránh, bốn mắt nhìn nhau.

Nhưng Trần Bắc Nghiêu vẫn tỏ ra hờ hững như không, anh bình thản đứng dậy.

 

 

Hết chương 4

 

 

 

4 thoughts on “[HĐ] Từ Bi Thành – C4

  1. ^^, tksssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssssss

Hãy nói yêu bạn Lady đi nào o(≧v≦)o~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s