[HĐ] Từ Bi Thành – C57


Chương 57: Ông xã

Cái ôm bất thình lình của Trần Bắc Nghiêu khiến Mộ Thiện cứng đờ người. Một lát sau, anh ôm eo cô đi lên cầu thang. Mộ Thiện tuy vẫn tươi cười nhưng cô nhất thời không biết nói gì.

Trần Bắc Nghiêu có tâm sự, anh không phát giác ra sự trầm mặc của Mộ Thiện mà chỉ dịu dàng hỏi cô: “Ban ngày em làm sao vậy?”

Lúc này hai người đã đến cửa nhà, Mộ Thiện cười cười, giơ cao tay vỗ lên đầu anh: “Không có gì, em tha thứ cho anh rồi.” Nói xong, cô đẩy cửa đi thẳng vào trong nhà.

Trần Bắc Nghiêu dõi theo bóng lưng cô, anh hơi sững lại rồi cũng theo cô vào nhà.

Ngày hôm nay bà Mộ chuẩn bị rất nhiều món ngon, toàn những món Mộ Thiện thích. Mộ Thiện từ đầu đến cuối bữa cơm mặt mày rạng rỡ, khác hẳn lúc sáng. Khoảng một tiếng sau, Mộ Thiện và mẹ cô đều ăn no, Trần Bắc Nghiêu và ông Mộ tiếp tục uống rượu. Con rể tương lai là người nhà không cần câu nệ quá, ăn xong bà Mộ liền xuống sân hóng gió, Mộ Thiện đi cùng bà.

Trong phòng chỉ còn lại ông Mộ và Trần Bắc Nghiêu. Bình thường, Trần Bắc Nghiêu là người nói nhiều hơn, anh cùng ông Mộ uống đến nửa tỉnh nửa say mới thôi. Nhưng hôm nay anh hầu như im lặng, ông Mộ cũng không phải là người nhiều lời. Vì vậy hơn một nửa quãng thời gian, hai người chỉ chạm ly rồi uống cạn.

Một lúc sau, ông Mộ mỉm cười: “Tửu phẩm như nhân phẩm. Tiểu Trần, cháu là người hiền hậu.”

Sống trên đời bao nhiêu năm, lần đầu tiên có người khen anh hiền hậu, Trần Bắc Nghiêu ngây người, sau đó anh cười: “Uống rượu với chú, cháu đâu dám không thật thà.”

Ông Mộ nhìn anh thở dài: “Con gái chú điểm nào cũng tốt, mọi người đều ngưỡng mộ chú. Chỉ là tính cách của con bé hơi bướng bỉnh. Tiểu Trần, cháu là người tốt, hai đứa đã đăng ký kết hôn rồi, những lời này chú không nên nói, cháu còn ít tuổi nhưng chững chạc trưởng thành, sau này hãy nhường nhịn con bé.”

Trần Bắc Nghiêu gật đầu: “Xin chú cứ yên tâm ạ.”

Ông Mộ nói từ tốn: “Cháu cũng thấy đấy, mẹ Mộ Thiện cũng rất bướng bỉnh. Bao nhiêu năm qua chú đều nhường bà ấy. Đàn ông cần như vậy, cháu đừng nghĩ Mộ Thiện giỏi giang tinh anh, kỳ thực con bé dễ tính giống chú.”

Trần Bắc Nghiêu gật đầu: “Đúng vậy, cô ấy rất tốt ạ.”

Hai người lại uống thêm mười chén, ông Mộ bắt đầu ngất ngư, gương mặt càng vui vẻ thoải mái hơn lúc bình thường. Hai người ăn xong, ông Mộ nói: “Sau này không cần phải thường xuyên về nhà thăm bố mẹ, thanh niên nên lấy sự nghiệp làm trọng.” Nói xong ông lảo đảo đứng dậy, Trần Bắc Nghiêu giơ tay đỡ ông. Ông xua tay biểu thị không cần, tự mình đi vào phòng nghỉ ngơi.

Trần Bắc Nghiêu một mình ngồi ở ghế sofa, mười đầu ngón tay đan vào nhau trầm tư suy nghĩ.

Một lúc sau, mẹ con Mộ Thiện quay về. Khóe miệng Mộ Thiện thấp thoáng nụ cười, bà Mộ thể hiện rõ thái độ vui mừng hớn hở. Mộ Thiện sắp lấy chồng, hàng xóm láng giềng chắc chắn ngưỡng mộ bà kiếm được chàng rể quý.

Mộ Thiện đi chuẩn bị nước tắm cho Trần Bắc Nghiêu rồi giúp mẹ cô dọn dẹp bát đĩa. Trần Bắc Nghiêu tắm xong, về phòng ngồi một lúc lâu, gần mười một giờ, Mộ Thiện mới đi vào phòng, viền mắt cô đỏ hoe.

Trần Bắc Nghiêu kéo cô vào lòng: “Sao vậy em?”

Mộ Thiện liền mỉm cười: “Em không nỡ.” Cô thẳng thắn thể hiện tâm trạng khiến Trần Bắc Nghiêu thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng anh vô cùng áy náy, anh hỏi: “Em và mẹ vừa nói chuyện gì thế?”

Mộ Thiện nhất thời im lặng. Vừa rồi bà Mộ hỏi bọn cô bao giờ có kế hoạch sinh con, bà nói muốn sớm bế cháu ngoại. Bà Mộ bảo bố mẹ Trần Bắc Nghiêu chết sớm, đến lúc hai người có con bà sẽ tới thành phố Lâm trông cháu. Mộ Thiện nói có thể thuê người giúp việc, vì trông trẻ rất vất vả. Mẹ cô nghiêm giọng, người giúp việc làm sao yên tâm bằng bà. Trò chuyện một lúc, lần đầu tiên bà khen tướng mạo Trần Bắc Nghiêu không tồi, con của cô và anh chắc chắn sẽ rất xinh xắn đáng yêu, đến lúc đó hàng xóm láng giềng tha hồ ngưỡng mộ.

Nghĩ đến đây, Mộ Thiện hỏi thăm dò: “Bắc Nghiêu, sau này chúng ta không thể quay về, chúng ta có thể cho con về sống với ông bà vài năm không?”

Trần Bắc Nghiêu ngồi thẳng người, anh im lặng vài giây rồi hỏi lại: “Em có nỡ xa con không?”

Dù sao Mộ Thiện vẫn chưa có con nên cô không thể cảm nhận được nỗi buồn xa con cái. Cô chỉ nghĩ chắc là sẽ rất buồn nhưng cố nhẫn nhịn cũng sẽ qua. Cô gật đầu: “Nỡ…Nếu không bố mẹ…”

Mộ Thiện chưa kịp nói hết câu, Trần Bắc Nghiêu cắt ngang: “Được.” Vài giây sau anh nói tiếp: “Đợi vài năm sau sóng gió qua đi, chúng ta có thể đón bố mẹ em ra nước ngoài, hoặc mình em trở về.”

Tuy lý trí của Mộ Thiện khẳng định điều này không thỏa đáng nhưng vì quá trông mong nên cô không nghĩ ngợi sâu hơn. Cô tỏ ra mừng rỡ vì câu nói của anh: “Thế thì tốt quá.”

Điều Trần Bắc Nghiêu nghĩ ở trong đầu mà không thể nói ra miệng là, hai người đều bị chết trong vụ nổ xe, sau này nếu con cái của họ hay một mình cô về nước, hoặc là bố mẹ cô ra nước ngoài, đến lúc đó sự thật sẽ bị vạch trần. Hậu quả không những bọn họ gặp nguy hiểm, mà bố mẹ cô cũng bị liên lụy. Tuy nhiên vào giây phút này, Trần Bắc Nghiêu không muốn tạt thêm một gáo nước lạnh vào Mộ Thiện.

Mộ Thiện cùng Trần Bắc Nghiêu nằm thẳng xuống giường, cô thầm thì: “Anh muốn chúng ta sinh mấy đứa?”

“Một đứa.”

Anh trả lời rất dứt khoát, làm Mộ Thiện quay sang nhìn anh: “Tại sao?”

Trần Bắc Nghiêu đối mắt cô: “Anh sợ em đau.”

Sợ cô đau? Đến nỗi đau mỗi người phụ nữ phải chịu đựng khi sinh con, anh cũng không nỡ để cô trải qua lần thứ hai?

Tâm trạng đè nén của Mộ Thiện đột nhiên tuôn trào như thác lũ. Trong giây lát, cô cảm thấy toàn thân bất lực, cô cố gắng nhẫn nhịn nhưng cuối cùng vẫn mở miệng hỏi: “Người kêu đám cảnh sát bắt em tới đồn tra hỏi vào năm ngoái là anh phải không?”

Trần Bắc Nghiêu lập tức hóa đá.

Nhìn vẻ mặt Trần Bắc Nghiêu, Mộ Thiện biết anh đã mặc nhận. Tim cô nhói đau, nhưng thấy gương mặt anh dần trở nên thê lương, cô thầm châm biếm bản thân: “Mộ Thiện ơi Mộ Thiện, chiều nay cậu đã quyết định quên đi vụ đó, sao bây giờ cậu còn hỏi anh ấy?”

“Không sao đâu…chuyện đã qua rồi.” Mộ Thiện quay đi chỗ khác không nhìn Trần Bắc Nghiêu: “Em biết lúc đó anh có nỗi khổ riêng, anh cần ăn nói với đàn em.”

Trần Bắc Nghiêu im lặng hồi lâu, rồi anh ôm cô từ đằng sau, thanh âm hơi khàn khàn: “Thiện Thiện, anh xin lỗi.”

Mộ Thiện vùi mặt xuống gối, nước mắt trào ra khóe mi.

Trần Bắc Nghiêu không lên tiếng, anh chỉ áp mặt vào gáy cô. Một lát sau, Mộ Thiện cảm thấy sau gáy âm ấm ươn ướt. Cô vội vàng quay lại: “Không sao đâu mà, sau này chúng ta đừng bận tâm đến chuyện đó nữa.”

Ngày hôm sau trời vẫn chưa sáng hẳn, Mộ Thiện giật mình tỉnh giấc, bên cạnh không một bóng người. Mộ Thiện ngồi dậy, phát hiện Trần Bắc Nghiêu đang đứng ngoài ban công, trên tay anh cầm điếu thuốc. Mộ Thiện trầm mặc một lúc rồi đi về phía anh và ôm anh từ đằng sau.

“Anh đang nghĩ gì thế?” Cô thì thầm.

Trần Bắc Nghiêu cầm tay cô, anh quay người ôm cô vào lòng. Ánh mắt anh xa xăm u ám, nhưng anh chỉ trả lời: “Không có gì, anh vừa nghĩ thông suốt một số chuyện.”

Mộ Thiện ngẩng đầu nhìn anh chăm chú, như muốn tìm ra đầu mối nào đó từ gương mặt lạnh lẽo của anh. Trần Bắc Nghiêu dường như rất buồn cười trước bộ dạng nơm nớp của cô, anh mỉm cười dịu dàng rồi cúi xuống hôn cô: “Em đừng nghĩ ngợi lung tung, anh yêu em.”

Khi trời sáng hẳn, Mộ Thiện nói với mẹ, cô thèm ăn đặc sản, muốn bà đi đưa đi chợ mua nhiều đặc sản địa phương. Sau đó Mộ Thiện lại lén lút rút nhiều ảnh chụp của bố mẹ trong cuốn album gia đình bỏ vào túi xách. Buổi chiều Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện quay về thành phố Lâm, ông bà Mộ vui vẻ tiễn hai người đến tận cổng khu chung cư. Nhìn bóng dáng bố mẹ mỗi lúc một xa qua kính sau xe, Mộ Thiện suýt nữa nói với Trần Bắc Nghiêu, cô không đi nữa.

Nhưng cô chỉ có thể thầm an ủi bản thân, cô không phạm tội. Mấy năm sau cô có thể lén lút trở về. Có tiền mua tiên cũng được, Trần Bắc Nghiêu chắc chắn có thể thu xếp ổn thỏa.

Bởi vì hôm trước Trần Bắc Nghiêu bỏ bê công việc về huyện Thần nên khi quay lại thành phố Lâm, anh bận tối mắt tối mũi. Vài ngày sau đó, anh thường bận đến nửa đêm mới về nhà. Chớp mắt đã một tuần trôi qua. Hôm nay là thứ bảy, Trần Bắc Nghiêu không đến công ty, cùng Mộ Thiện ngủ đến muộn mới dậy.

Mộ Thiện hơi lạ: “Chẳng phải anh nói anh bận đến lúc chúng ta đi hay sao? Hôm nay rảnh rỗi thế à?”

Lúc này, Trần Bắc Nghiêu đang áp mặt vào ngực Mộ Thiện, anh cất giọng lười biếng: “Hôm nay nghỉ một buổi ở nhà với vợ yêu”. Mộ Thiện phì cười, vừa chuẩn bị ngồi dậy liền bị anh nằm đè xuống dưới thân.

Hai người triền miên ân ái đến buổi trưa, Trần Bắc Nghiêu mới thả Mộ Thiện xuống giường. Trong lúc cô mặc quần áo, Trần Bắc Nghiêu không rời mắt khỏi thân thể nõn nà của cô. Dù đã là vợ chồng nhưng Mộ Thiện vẫn đỏ mặt. Trần Bắc Nghiêu dịu dàng mở miệng: “Thiện Thiện, hôm nay anh muốn ăn cơm do em nấu.”

Tay nghề nấu bếp của Mộ Thiện không tồi nhưng Trần Bắc Nghiêu thường đi sớm về muộn nên anh hiếm có dịp thưởng thức tài nghệ của cô. Mộ Thiện nghe anh nói vậy liền hưng phấn xuống bếp.

Không ngờ một lúc sau, Trần Bắc Nghiêu cũng theo cô vào bếp. Trước đây anh từng nói không bao giờ xuống bếp, hôm nay lại có hứng thú xem Mộ Thiện nấu nướng. Mộ Thiện kêu anh giúp đỡ, anh từ chối: “quân tử tránh xa nhà bếp”, chỉ khoanh tay đứng bên cạnh theo dõi. Mỗi khi Mộ Thiện quay đầu liền bắt gặp ánh mắt đắm đuối và tán thưởng của anh. Cuối cùng không chịu nổi ánh mắt nóng bỏng đó, cô đuổi anh ra khỏi nhà bếp.

Ăn cơm xong, Trần Bắc Nghiêu cầm tay Mộ Thiện đi dạo quanh ngôi biệt thự. Buổi chiều hai người không ra ngoài, anh ôm cô ngồi trên ghế salon xem tivi. Có lẽ lâu lắm mới được nghỉ ngơi thoải mái, buổi tối Trần Bắc Nghiêu dốc hết sức lực. Mộ Thiện bình thường rất hiếm khi mở miệng trong lúc kích tình, nhưng hôm nay mỗi lần được anh đưa lên đỉnh, anh đều cất giọng trầm khàn dụ dỗ: “Gọi anh…ngoan, bà xã, gọi anh…”

“…Ông xã, ông xã…” Mộ Thiện thẹn thùng rên khẽ, khiến Trần Bắc Nghiêu vô cùng thỏa mãn. Sau khi mệt nhoài, anh vẫn ở trong người cô không nhúc nhích, cả hai ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ do buổi tối hôm đó hao phí quá nhiều sức lực, Mộ Thiện ngủ một giấc dài mới tỉnh dậy. Cô vẫn chưa mở mắt, việc đầu tiên là cô quờ tay sang bên cạnh, nhưng bên người cô trống không.

Mộ Thiện mở mắt ngồi dậy, cô lập tức hóa đá khi nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh.

Một mình cô đang ở trong căn phòng xa lạ.

Tim Mộ Thiện nhảy ra khỏi lồng ngực, cô cúi đầu, nhận thấy bản thân không phải mặc bộ váy ngủ tối qua mà là quần áo chỉnh tề. Mộ Thiện vội đứng dậy quan sát tứ phía. Căn phòng rất rộng, trang trí sang trọng, ga trải giường trắng muốt, nhìn qua cũng có thể đoán ra đây là phòng khách sạn.

Mộ Thiện cảm thấy có chỗ nào đó bất ổn. Cô lại ngó ngiêng một hồi, khi nhìn ra ngoài cửa sổ, cô vô cùng kinh ngạc khi bên ngoài là biển xanh mênh mông.

Mộ Thiện đẩy cửa đi ra ngoài ban công, làn gió biển mang hơi nóng thổi vào người cô. Cô ngơ ngác khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt, bờ biển chạy dài, hòn đảo đẹp đẽ, những cánh thuyền buồm, vô số tòa nhà với lối kiến trúc lạ mắt.

Đây là…nơi nào?

Từ hôm qua Mộ Thiện đã cảm thấy Trần Bắc Nghiêu có gì đó bất thường, nỗi bất an trong lòng cô ngày một lớn, trở thành một khả năng cô không thể tin nổi. Mộ Thiện liền quay người chạy về phía cửa phòng.

Đúng lúc này, cánh cửa đột nhiên mở ra. Một người có thân hình cao lớn, chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi, nước da ngăm đen, vồng ngực tráng kiện. Gương mặt điển trai của hắn ẩn hiện nụ cười xấu xa như một con báo săn mồi.

Tầm!

Lúc này Mộ Thiện không hề cảm thấy khiếp sợ hắn, cô tiến lên đánh mạnh vào ngực Tầm: “Anh là đồ khốn khiếp!”

Tầm túm cánh tay Mộ Thiện, đẩy nhẹ cô vào phòng. Hắn không tức giận, thậm chí còn nhếch miệng cười để lộ răng khểnh trắng lóa: “Mộ, cô nên làm rõ tình hình rồi hẵng chửi mắng. Cô tưởng tôi muốn đến đây sao?”

Mộ Thiện trừng mắt nhìn Tầm, đợi hắn giải thích.

Tầm đi sang một căn phòng khác, Mộ Thiện liền đi theo hắn. Hóa ra đây là phòng đôi của khách sạn, trên giường vất bừa bãi mấy bộ quần áo, xem ra trước đó Tầm ngủ ở bên ngoài.

Tầm ngồi xuống ghế sofa châm một điếu xì gà. Thấy Mộ Thiện không còn mở miệng mắng người, hắn mỉm cười nói: “Đây là Panama. Trên thế giới chắc chỉ duy nhất Trần Bắc Nghiêu mới nghĩ ra chuyện sai một sát thủ hàng đầu như tôi đi bảo vệ một người đàn bà.”

Mộ Thiện giật mình kinh hãi. Tuy trước đó cô và Tầm có quan hệ đối địch nhưng vào thời khắc này, Mộ Thiện tin lời hắn nói.

“…Panama?” Mộ Thiện cất giọng run run.

(Panama là một quốc gia liên lục địa kết nối với cả Bắc Mỹ và Nam Mỹ. Nước này có chung biên giới với Costa Rica ở phía tây bắc, Colombia ở đông nam, Biển Caribe ở phía bắc và Thái Bình Dương ở phía nam)

Tầm gật đầu: “Ừ! Tôi đi làm vệ sỹ của cô, buồn cười lắm phải không? Trần Bắc Nghiêu đúng là có ý nghĩ khác người, không ngờ Tướng quân cũng nhận lời anh ta. Tôi đành phải coi đây là một chuyến du lịch.”

Mộ Thiện không bận tâm đến lời mỉa mai than vãn của Tầm, cô chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng nặng nề: “Trần Bắc Nghiêu đâu rồi?”. Cô hy vọng Tầm nói cho cô biết, Trần Bắc Nghiêu có việc đi ra ngoài, anh cũng đến Panama cùng cô.

Tầm nhìn cô và cất giọng lãnh đạm: “Bà Trần, Trần tổng quyết định hy sinh thân mình vì Tổ quốc, bà vẫn chưa biết sao?”

 

Hết chương 57

Hãy nói yêu bạn Lady đi nào o(≧v≦)o~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s