[HĐ] Từ Bi Thành – C58


Chương 58: Trở về

Hy sinh thân mình vì Tổ quốc?

Mộ Thiện choáng váng, khó khăn lắm cô mới thốt ra lời: “Ý anh là gì? Tầm, rốt cuộc anh ấy muốn làm gì?”

Tầm bật cười khẽ, hắn ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường rồi rút điện thoại đưa cho Mộ Thiện: “Đừng nói chuyện lâu quá.” Nói xong hắn đứng dậy đi vào nhà tắm.

Trong lòng Mộ Thiện hỗn loạn vô cùng, đầu óc cô trống rỗng, nhất thời không có phản ứng. Trong lúc Mộ Thiện đờ đẫn, máy di động trong tay cô bỗng rung lên, màn hình hiện số điện thoại xa lạ có đầu 0086.

Mộ Thiện lập tức bắt máy, giọng cô run run: “…Alo!”

Đầu kia điện thoại im lặng vài giây, sau đó giọng nói ấm áp của Trần Bắc Nghiêu vọng tới: “Thiện Thiện…”

Tầm mắt Mộ Thiện mờ dần, cô cố gắng định thần, bàn tay nắm chặt cái điện thoại. Trước đó cô còn nuôi hy vọng Tầm bắt cóc cô đến đây, hắn nói dối để lừa gạt cô. Nhưng bây giờ nhận được điện thoại của Trần Bắc Nghiêu từ Trung Quốc xa xôi, cô biết những lời của Tầm đều là sự thật không thể thay đổi.

Không đợi cô lên tiếng, Trần Bắc Nghiêu cất giọng dịu dàng: “Em đừng lo, Tầm là do anh mời đến bảo vệ em, cậu ta sẽ không dám mạo phạm em.”

“Tại sao?” Mộ Thiện hỏi.

Trần Bắc Nghiêu ngập ngừng một giây: “Thiện Thiện, bây giờ ở bên cạnh anh không an toàn, em tạm thời lưu lại Panama mấy tháng đi.”

Mộ Thiện tuy đang trong trạng thái hoảng hốt, nhưng cô không đến nỗi mất hết năng lực phán đoán. Nếu Trần Bắc Nghiêu dự định ở lại Trung Quốc vài tháng, vậy thì có một đáp án, anh sẽ không bỏ trốn, anh sợ cô không chịu ra đi nên mới tiền trảm hậu tấu, lừa cô đi trước.

Nước mắt Mộ Thiện chảy giàn giụa: “Anh định hợp tác với Lý Thành? Anh định đi tù? Trương Ngân Thiên là phần tử khủng bố, anh làm sao có thể đấu lại ông ta? Anh…”

“Thiện Thiện!” Trần Bắc Nghiêu cắt ngang lời cô: “Em đừng nghĩ ngợi nhiều, lật đổ Trương Ngân Thiên không đến nỗi quá khó khăn như em tưởng.” Anh cất giọng nhỏ nhẹ: “Vài tháng nữa là em có thể trở về, đến lúc đó em hãy lựa lời giải thích với bố mẹ.”

Ngữ khí anh vô cùng dịu dàng, mà Mộ Thiện nghe như sét đánh ngang tai.

“Còn anh thì sao?” Cô nghẹn ngào.

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: “Thật ra anh rất vui, có cơ hội cho em cuộc sống em mong muốn.”

Ngực Mộ Thiện như bị ngàn cân đè nặng, đến mức tức thở. Cô chậm rãi nói từng từ một: “Không, em chẳng cần gì cả, em chỉ cần anh. Anh mau đi Panama, đến đây ngay cho em.”

Trần Bắc Nghiêu tiếp tục thì thầm vào ống nghe điện thoại: “Thiện Thiện, Trần Bắc Nghiêu đó vẫn chưa chết.”

Mộ Thiện ngớ người không hiểu ý anh. Trần Bắc Nghiêu lên tiếng: “Em nói em hy vọng yêu một người đàn ông lương thiện chính trực dù nghèo khó cũng được. Sau khi anh ra ngoài, chúng ta sẽ làm lại từ đầu. Đến lúc đó anh không để em chịu bất cứ tủi nhục nào, chúng ta đường đường chính chính cùng nhau sống cuộc sống trong sạch đến cuối đời.”

Mỗi câu mỗi từ của anh đều rõ ràng rành mạch, ôn hòa dịu dàng. Mộ Thiện nắm chặt điện thoại, nước mắt tuôn như mưa.

Hai người đều trầm mặc, tiếng thút thít của Mộ Thiện truyền đến đầu bên kia điện thoại. Trần Bắc Nghiêu đột ngột cười khẽ: “Em đừng nghĩ mọi việc tồi tệ đến thế. Anh còn chưa ngã giá với điều kiện của Lý Thành. Hơn một nửa tài sản của anh đã chuyển ra nước ngoài, đủ nuôi sống em cả đời.”

Mộ Thiện biết Trần Bắc Nghiêu đang an ủi cô. Cô cắn chặt môi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Không thể rời xa anh!

Ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu, miệng cô bất giác nói ra câu đó.

Ở đầu kia điện thoại, Trần Bắc Nghiêu nín thở, giọng nói của anh phảng phất từ một nơi nào đó rất xa xôi: “Được, chúng ta mãi mãi không chia lìa.”

Sau khi cúp điện thoại, Mộ Thiện ngồi bất động trên ghế sofa, để mặc nước mắt chảy dài xuống gò má. Một lúc sau, Tầm từ phòng tắm đi ra ngoài, hắn lắc lắc mái tóc ướt đẫm, miệng nở nụ cười giễu cợt: “Có phải sinh ly tử biệt đâu.”

Mộ Thiện trừng mắt với hắn: “Tôi muốn về nước.”

“Không được. Nhiệm vụ tôi là bảo vệ cô ở Panama.”

“Anh có thể về nước bảo vệ Trần Bắc Nghiêu.” Trần Bắc Nghiêu rõ ràng nguy hiểm hơn cô nhiều.

“Không thể.” Tầm nhếch miệng cười: “Nhiệm vụ của tôi…là bảo vệ cô.”

Mộ Thiện nhìn anh ta bằng ánh mắt tức giận.

Thời tiết ở Panama tương đối oi bức, trong khi đó thành phố Lâm đang đổ cơn mưa bão lớn nhất kể từ đầu mùa hè đến giờ.

Trần Bắc Nghiêu ngồi yên lặng trên ghế salon trong ngôi biệt thự, bên ngoài sấm chớp đầy trời. Châu Á Trạch ngồi bên cạnh anh, anh ta cất giọng uể oải: “Anh mười năm, em mười lăm năm. Lý Thành tính toán rõ ràng thật đấy. Có điều đánh chết em cũng không ngồi tù.”

Trần Bắc Nghiêu liếc qua anh ta, miệng mỉm cười: “Đợi mọi việc tạm ổn, tôi sẽ đưa chú đi. Chú từ Hongkong qua Đông Nam Á rồi bay sang Panama.”

“Tất nhiên là em đi rồi, nhưng một mình anh ở lại đây ngồi tù sao?” Châu Á Trạch hỏi.

Trần Bắc Nghiêu gật đầu: “Tôi đã quyết định, chú không cần nói nhiều.”

Châu Á Trạch chửi thề một tiếng: “Mẹ kiếp.” Rõ ràng trời mưa không khí rất mát mẻ, vậy mà anh ta cảm thấy lồng ngực bức bối khó chịu. Anh ta kéo cổ áo, sắc mặt tương đối khó coi.

Trần Bắc Nghiêu không có bất cứ thái độ nào khác, anh nói nhàn nhạt: “Tôi biết giữ chừng mực.” Anh nhắc đến tên vài người rồi nói tiếp: “Những người này tôi đã thu xếp ổn thỏa rồi. Tám mươi phần trăm tài sản của chúng ta sẽ được chuyển ra nước ngoài, Lý Thành không thể điều tra ra, cũng không thể thu hồi. Về chuyện ngồi tù mười năm hay mười lăm năm, tôi bảo luật sư chuẩn bị rồi bàn tiếp với Lý Thành.”

Châu Á Trạch không lên tiếng. Một lúc sau, anh ta châm một điếu thuốc hít một hơi sâu: “Nếu sau này thằng Lý Thành không giữ lời hứa, em sẽ giúp anh thủ tiêu hắn.”

Ngày hôm sau, Trần Bắc Nghiêu và Lý Thành lại một lần nữa gặp mặt.

Vẫn là quán trà ở ngoại ô như lần trước, vẫn là buổi sáng sớm trong lành, Lý Thành đưa bản thỏa thuận cho Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch xem qua.

Trần Bắc Nghiêu nói thời hạn ngồi tù mười năm là quá dài. Lý Thành ra ngoài gọi điện thoại một lúc, sau đó anh ta đưa ra hạn mức cuối cùng là bảy năm. Anh ta còn chủ động cho biết, sau khi Trần Bắc Nghiêu vào tù, anh ta sẽ nỗ lực giúp anh giảm án. Trần Bắc Nghiêu không mấy bận tâm, ký tên vào bản thỏa thuận. Châu Á Trạch cũng ký tên, nhưng anh ta quyết định khi nào về đến nhà sẽ xé tan bản thỏa thuận và ném vào thùng rác để xả nỗi hận trong lòng.

Thời gian trôi qua rất nhanh, nhoằng một cái Mộ Thiện đã đi được một tháng. Thành phố Lâm bước vào đầu thu, khí hậu rất mát mẻ. Mùa thu cũng là mùa thành phố Lâm trở thành địa danh du lịch nổi tiếng ở khu vực Tây Nam.

Trương Ngân Thiên lại tới thành phố Lâm. Ngày thứ hai sau khi đến nơi, ông ta hẹn Đinh Hành chơi golf. Như thường lệ, ông ta dẫn theo Bạch An An. Chỉ là lần này, có hai vệ sỹ cẩn thận đi theo sát Bạch An An vì cô đang mang thai.

Vợ trước của Trương Ngân Thiên chết sớm, để lại một cô con gái mười lăm tuổi. Vì vậy khi Bạch An An có thai, ông ta đặc biệt coi trọng. Trước đây ông ta đi đâu cũng thích dẫn theo Bạch An An, bây giờ ông ta càng không cho cô rời khỏi tầm mắt của ông ta.

Lúc mới biết mình có thai, Bạch An An chiêu nào cũng thử qua, từ ra sức vận động đến ăn cua đồng, thậm chí cô còn lén đi mua thuốc phá thai nhưng bị Trương Ngân Thiên phát hiện. Đến lúc đó ông ta mới biết ông ta sắp được làm bố. Bạch An An giỏi võ nghệ, ông ta sợ cô ra tay với đứa bé trong bụng nên ba tháng đầu tiên, buổi tối đi ngủ ông ta toàn khóa tay cô lại, mới có thể giữ được bào thai. Bây giờ là tháng thứ năm, Bạch An An đại khái động lòng trắc ẩn, cô không còn nghĩ đến chuyện hành hạ bản thân mà lo dưỡng thai.

Trương Ngân Thiên có chuyện vui nên rất phấn khởi, ông ta thắng liền Đinh Hành hai ván. Sau đó hai người đứng bên sườn đồi uống nước, Đinh Hành đưa mắt về phía Bạch An An đang ngồi dưới tán cây ở phía xa xa, anh cất giọng chân thành: “Chúc mừng anh.”

Trương Ngân Thiên cũng dõi theo cô, ông ta không che dấu vẻ hớn hở: “Cám ơn chú. Con gái tôi chỉ thích tập trung vào âm nhạc, không chịu học ngành kinh doanh. May có An An, sự nghiệp của tôi cuối cùng cũng có người kế thừa.”

Đinh Hành mỉm cười không lên tiếng.

Trương Ngân Thiên trầm mặc một lát rồi đột nhiên mở miệng: “Lão đệ, lần này tôi đến đây là muốn hợp tác sâu hơn với chú. Tôi không quen thuộc khu vực Tây Nam. Mạng lưới vận chuyển ma túy của Lữ thị và mối quan hệ với các bên đường thủy, đường bộ, đường hàng không, chú có thể cho tôi mượn dùng không?”

Đinh Hành lập tức gật đầu. Đây là điều kiện hai người đã thỏa thuận ngay từ đầu. Hơn nữa trong thời gian vừa qua, việc làm ăn của Đinh Hành ở các khu vực khác trong cả nước đều dựa vào tên tuổi của Trương Ngân Thiên. Trương Ngân Thiên có mối quan hệ rộng rãi nên Đinh Hành được lợi lộc không ít.

Thấy Đinh Hành không hề lưỡng lự, Trương Ngân Thiên nở nụ cười hài lòng. Ông ta cầm chai nước khoáng chạm vào chai của anh.

Một lúc sau, Đinh Hành tùy tiện hỏi: “Đại ca định vận chuyển thứ gì? Buôn lậu sao?”

Trương Ngân Thiên nói: “Cũng gần như vậy, tôi vận chuyển một số vũ khí.”

Thật ra Trương Ngân Thiên cần dùng đến mạng lưới của Đinh Hành, dù anh không hỏi, lúc khác cũng có thể điều tra ra. Hai người thẳng thắn với nhau, tự nhiên cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Đinh Hành mỉm cười: “Khi nào tiện, anh kiếm giúp tôi mấy khẩu súng tốt một chút.”

Trương Ngân Thiên ném chai nước khoáng ra xa, cậu bé nhặt bóng vội chạy đến lượm chai nước khoáng. Hai người sánh vai đi xuống sườn đồi. Trương Ngân Thiên vỗ vai Đinh Hành: “Súng thì thiếu gì, tùy chú lựa chọn. Chú muốn kiếm súng tốt, không phải định hạ thủ Trần Bắc Nghiêu đấy chứ?”

Đinh Hành hỏi lại: “Không được sao?”

Trương Ngân Thiên cười ha hả: “Lần này tôi đến đây còn vì một chuyện khác. Trần Bắc Nghiêu quả là nhân vật không tầm thường, lần trước cậu ta khiến chú và tôi tổn thất không ít. Phần lớn các tuyến đường ở khu vực Tây Nam vẫn còn nằm trong tay cậu ta, chúng ta quyết chí thì chẳng có gì không thể giải quyết.”

“Anh muốn làm thế nào?”

Trương Ngân Thiên lộ vẻ khinh miệt: “Vận may của Trần Bắc Nghiêu gần đây không được tốt lắm. Còn trẻ tuổi mà muốn lấn sang lĩnh vực chính trị, đúng là to gan quá.”

Đinh Hành hơi ngẩn người, nét mặt anh không giấu vẻ vui mừng.

Ba người trở lại khu vực VIP nghỉ ngơi. Đinh Hành ngồi một mình, Trương Ngân Thiên một tay khoác vai Bạch An An, tay kia vuốt ve bụng cô rồi ôm cô vào lòng. Bạch An An vẫn lạnh lùng vô cảm như thường nhưng Trương Ngân Thiên không để ý, ông ta cúi xuống cắn nhẹ môi cô rồi mới từ tốn tiết lộ cho Đinh Hành tin tức ông ta vừa nhận được.

Thì ra trong vụ Tam giác vàng, Trần Bắc Nghiêu bị thiệt hại một khoản tiền lớn về tay Quân Mục Lăng, vì vậy anh tìm mọi cách trả thù. Gần đây, Trần Bắc Nghiêu bỏ không ít tiền mua chuộc một số quan chức Đài Loan, nhằm mục đích lật đổ thế lực chính trị đứng đằng sau Quân Mục Lăng, nhân cơ hội đó đánh đổ Quân Mục Lăng. Nào ngờ, trong mối quan hệ giữa hắc đạo và lợi ích chính trị, Trần Bắc Nghiêu bị thua thảm hại. Không những anh không thể động đến Quân Mục Lăng mà còn thiệt hại một phần tài sản.

“Cậu ta quả nhiên là người có thù tất báo, tuy đã thua nhưng tôi ngày càng thích cậu ta.” Trương Ngân Thiên cầm ly rượu vang nhấp một ngụm: “Mối quan hệ giữa hắc đạo và chính trị nói gần thì rất gần mà nói xa cũng rất xa, nếu nắm giữ không tốt sẽ bị kéo đi làm “đệm lưng” (chịu tội thay). Trần Bắc Nghiêu đúng là quá tự cao tự đại.”

Đinh Hành cười lạnh: “Tôi còn tưởng Trần Bắc Nghiêu sẽ vì Mộ Thiện “rửa tay gác kiếm”. Xem ra trước đây cậu ta cũng chỉ vì quá đề phòng nên mới từ chối anh.”

Trương Ngân Thiên mỉm cười: “Bên Đài Loan tôi cũng có một số mối quan hệ. Lần này cậu ta bại trận ở Đài Loan một phần do tôi nhúng tay vào. Nếu cậu ta tinh khôn, chịu hợp tác với tôi, tôi có thể thay cậu ta giải quyết Quân Mục Lăng. Chúng ta bây giờ không tập trung đánh kẻ sa cơ thì còn đợi đến lúc nào?”

Hai người nhìn nhau cười. Đúng lúc này, điện thoại của Trương Ngân Thiên đổ chuông.

Ông cầm lên nghe, thần sắc hơi thay đổi: “Xin chào, Trần tổng.”

Đinh Hành và Bạch An An đều ngẩng đầu. Trương Ngân Thiên đứng dậy, cầm điện thoại sang phòng bên cạnh.

Một lúc sau Trương Ngân Thiên quay lại. Ông ta rót thêm rượu vang vào ly của ông ta và Đinh Hành, ra hiệu Đinh Hành uống cạn. Sau đó ông ta nhếch mép cười: “Trần Bắc Nghiêu quả là người thông minh, cậu ta vừa chủ động đề nghị hợp tác với tôi. Lão đệ, chú nể mặt đại ca, tạm thời gác mối thù sang một bên được không?”

Đinh Hành trầm mặc trong giây lát rồi uống cạn. Sau đó anh đặt mạnh cái ly xuống bàn cười nhạt: “Trương tiên sinh, anh biết rõ Trần Bắc Nghiêu là kẻ thù của tôi, anh quyết định hợp tác với tôi trước, bây giờ hắn quay đầu anh lại nhận lời hắn. Anh thử nói xem, chúng tôi làm sao có thể trở thành bạn bè?”

Trương Ngân Thiên cười ha hả: “Lão đệ, cậu ta với chú hoàn toàn khác nhau. Chú móc hết ruột gan với tôi, lại cho tôi mượn cả mạng lưới của chú, làm sao tôi không biết chứ? Trần Bắc Nghiêu bây giờ đến bước đường cùng, ai biết cậu ta có thành ý hay không? Tuy nhiên, kiếm tiền mới là quan trọng nhất. Đợi đến lúc chúng ta đạt được mọi thứ chúng ta muốn, chú tính sổ với cậu ta cũng chưa muộn.”

Đinh Hành cau mày: “Bao lâu?”

Trương Ngân Thiên ngẫm nghĩ: “Ba năm. Khi nào tôi thông thuộc mọi ngả đường ở khu vực Tây Nam, chú muốn Trần Bắc Nghiêu chết kiểu gì, tôi sẽ giúp chú giải quyết kiểu đó. Cậu ta hẹn tôi tối mai ăn cơm, chú cùng đi nhé.”

Đinh Hành im lặng một vài giây rồi gật đầu.

Mười giờ tối ngày hôm sau. Trần Bắc Nghiêu người đầy hơi rượu lảo đảo xuống xe. Châu Á Trạch hôm nay làm tài xế, cùng anh đi vào phòng khách.

Trần Bắc Nghiêu ngồi xuống ghế salon, tựa vào thành ghế phía sau, nhắm mắt nghỉ ngơi. Châu Á Trạch rót cho anh một cốc nước nóng rồi ngồi đối diện anh: “Cuộc đàm phán với Trương Ngân Thiên thế nào rồi?”

Trần Bắc Nghiêu mở mắt, cổ họng anh hơi khô rát nhưng anh không muốn uống nước. Anh chỉ mở miệng nói một từ ngắn gọn: “Thuận lợi.” Trần Bắc Nghiêu nói thuận lợi có nghĩa rất tốt, là bước hợp tác đầu tiên với Trương Ngân Thiên. Tuy nhiên để đạt được sự tín nhiệm của con cáo già đó, tìm ra đường dây vận chuyển vũ khí của ông ta ở khu vực châu Á không phải là vấn đề một sớm một chiều.

Châu Á Trạch nhìn ra bộ dạng mệt mỏi của Trần Bắc Nghiêu, gương mặt anh lạnh lùng đến mức rất khó tiếp cận. Kể từ lúc Mộ Thiện ra đi, anh rất hiếm khi nở nụ cười.

Châu Á Trạch cười cười: “Chúng ta bây giờ hoàn lương rồi, nhưng sự nghiệp cách mạng vẫn còn nặng nề lắm, chúng ta phải vui chơi tiêu khiển để nạp năng lượng mới được. Tối nay anh cùng em ra ngoài dạo một vòng đi.”

Trần Bắc Nghiêu lắc đầu.

Châu Á Trạch bất lực đứng dậy. Anh ta vừa định ra về, ánh mắt anh ta vô tình dừng lại ở cầu thang sau lưng Trần Bắc Nghiêu. Châu Á Trạch sững sờ, vài giây sau anh ta mới có phản ứng, giơ tay vỗ vai Trần Bắc Nghiêu.

Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của Châu Á Trạch, giống như rất kinh ngạc, rất xúc động và hơi phẫn nộ.

Trần Bắc Nghiêu quay đầu, toàn thân anh hóa đá.

Dưới ánh đèn ấm áp, một thân hình mảnh mai đang đứng trên cầu thang, người đó chính là Mộ Thiện.

Cô lặng lẽ nhìn anh, đôi mắt đặc biệt ngời sáng, phảng phất như có muôn vàn lời muốn nói nhưng không biết mở miệng như thế nào.

Trần Bắc Nghiêu lập tức đứng dậy, đi nhanh về phía Mộ Thiện.

“Tôi xin lỗi, Trần tổng.” Một giọng nói lười nhác vang lên, Tầm đột ngột xuất hiện sau lưng Mộ Thiện: “Bà Trần đòi tuyệt thực, còn suốt ngày đấm đá tôi, tôi thật sự hết cách nên đành phải đưa về trả lại cho anh.”

Tầm vừa dứt lời, Trần Bắc Nghiêu giang hai cánh tay, cách hai ba bậc thang kéo Mộ Thiện vào lòng.

Cùng lúc đó, Châu Á Trạch chắp hai tay sau lưng lặng lẽ đi đến, anh ta nhìn Tầm: “Kêu mày đi bảo vệ chị dâu, quả nhiên không thể tin được.”

Tầm cười hì hì, hắn vừa định mở miệng, Châu Á Trạch liền tung một nắm đấm về phía hắn. Tầm nhanh tay lẹ mắt, lập tức túm lấy nắm đấm của Châu Á Trạch, bẻ quặt tay anh ta ra đằng sau và đẩy người anh ta vào tường.

Dưới chân cầu thang, vợ chồng Trần Bắc Nghiêu vẫn xúc động ôm nhau, mặc kệ hai người đàn ông đang động thủ ở bên cạnh. Một lúc sau, Trần Bắc Nghiêu mới nới lỏng vòng tay, đôi mắt đen sâu thẳm của anh chăm chú nhìn gương mặt đỏ ửng của Mộ Thiện, rồi anh cất giọng khàn khàn: “Xem ra, tìm Tầm bảo vệ em là một quyết định sai lầm.”

 

 

Hết chương 58

Hãy nói yêu bạn Lady đi nào o(≧v≦)o~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s